"Chuyến xe không kính trên đỉnh Trường Sơn"
"Chiếc xe của tôi vốn là một chiếc GAZ-63, nhưng sau một trận bom ở trọng điểm túi nước, nó chẳng còn ra hình thù gì nữa. Kính chắn gió vỡ vụn, mui xe rách bươm, ngay cả cái cửa xe cũng bị hất văng đâu mất. Bạn tưởng tượng xem, lái xe giữa đỉnh đèo cao chót vót mà không có kính, gió đại ngàn quật vào mặt như những nhát dao. Mùa đông, sương muối tràn vào cabin làm tay tôi đông cứng, có lúc phải hơ tay vào ống xả nóng cho rã băng mới bẻ lái nổi.
Đêm đó, xe chở đạn vào chiến trường Nam Lào. Đèn pha không dám bật, chỉ dùng 'mắt mèo' – những đốm sáng nhỏ tí xíu dưới gầm để tránh máy bay địch. Bất thình lình, tiếng 'u u' của B-52 ập đến. Đất trời rung chuyển, đá hộc từ trên vách núi lăn xuống như mưa. Tôi nghiến răng, một tay giữ vô lăng rơ lỏng, một tay ghì chặt cần số. Bụi mù mịt không thấy đường, tôi phải thò hẳn đầu ra ngoài cửa sổ để nhìn vết bánh xe phía trước. Mắt cay xè vì khói bom, nhưng trong lòng chỉ có một ý nghĩ: 'Xe còn chạy được là đạn phải đến đích'. Khi xe về tới trạm, nhìn lại thân xe đầy vết mảnh bom, anh em chúng tôi cười ha hả, hàm răng trắng bóng trên khuôn mặt sạm đen vì khói bụi."



