CHUYẾN XE KHÔNG SỐ VÀ LỜI THỀ NGƯỜI LÍNH
Là lái xe thuộc Sư đoàn 307, bác Nguyễn Kim Quang từng tham gia nhiều chiến dịch truy quét tàn quân địch tại chiến trường Campuchia giai đoạn 1978–1980. Trong những chuyến xe không số, bác vừa là người vận chuyển, vừa là người bảo vệ đồng đội. Một lần đối mặt trực tiếp với phục kích đã trở thành ký ức không thể quên. Chính trong khói lửa ấy, lý tưởng người lính trong bác được tôi luyện vững vàng.
Nhắc đến thời hoa lửa, bác Nguyễn Kim Quang thường nói: “Đời lính của tôi gắn liền với vô lăng.” Sau khi nhập ngũ năm 1977, bác được điều về Đại đội vận tải, Trung đoàn thuộc Sư đoàn 307, đảm nhiệm chức vụ lái xe quân sự trong các chiến dịch tại khu vực tỉnh Siem Reap, Campuchia — nơi địch còn sót lại nhiều ổ chống phá nguy hiểm.
Những chiếc xe bác lái hầu hết không mang số hiệu, để tránh bị địch phát hiện. Ban ngày ngụy trang kín mít, ban đêm lăn bánh trong im lặng. “Có chuyến đi ba ngày không dám đốt lửa nấu cơm,” bác kể, “ăn lương khô, uống nước suối, miễn là giữ được bí mật.”
Một lần đầu năm 1980, xe bác chở đạn và lương thực cho đơn vị bộ binh thì rơi vào khu vực nghi có phục kích. Bác phát hiện dấu vết lạ trên mặt đường. “Tôi linh cảm có chuyện không ổn,” bác nhớ lại, “liền cho xe dừng lại, báo chỉ huy.” Quyết định kịp thời ấy giúp cả đoàn xe tránh được một trận đánh bất ngờ. Sau này, trinh sát xác nhận khu vực đó có mìn và hỏa điểm địch.
Người viết lặng đi khi nghe bác nói: “Lúc đó tôi chỉ nghĩ, nếu mình đi liều, có thể không sao, nhưng phía sau còn bao nhiêu anh em.” Chính sự tỉnh táo ấy đã cứu cả đoàn vận tải và góp phần bảo toàn lực lượng cho đơn vị.
Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, bác Quang còn là người anh cả trong tiểu đội lái xe. Đêm rừng vắng, bác thường nhắc anh em giữ tay lái vững, giữ lòng mình vững hơn. “Qua được chiến tranh là qua được thử thách lớn nhất của đời người,” bác từng nói.
Với những đóng góp bền bỉ, năm 1981 khi hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ, bác được đơn vị đề nghị khen thưởng, trao Giấy khen hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế, cùng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang. Trở về đời thường, bác mang theo ký ức của những chuyến xe năm xưa — lặng lẽ nhưng đầy tự hào.



