Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYẾN XE KHÔNG TRỞ LẠI

Vĩnh Long22/01/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN XE KHÔNG TRỞ LẠI

Quỳnh Hải, Quỳnh Phụ, Thái Bình – vùng quê ven biển quen với gió mặn và những mùa cá lênh đênh. Ở đó, Phan Văn Viễn lớn lên trong những năm đất nước còn ngổn ngang vết tích chiến tranh. Hòa bình đã lập lại, nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều gian khó, và những người lính vẫn tiếp tục gánh vác nhiệm vụ của thời hậu chiến.

Năm 1981, Viễn nhập ngũ. Đó không còn là những ngày ra đi trong khói lửa chiến trường, mà là bước vào quân đội khi đất nước đang trong quá trình hàn gắn, xây dựng và bảo vệ thành quả hòa bình. Anh trở thành chiến sĩ thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng, đảm nhận những nhiệm vụ thầm lặng mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Những năm ấy, miền Trung còn nhiều cung đường hiểm trở. Núi đồi trùng điệp, dốc cao quanh co, phương tiện thô sơ, nhưng nhiệm vụ thì không thể chậm trễ. Người lính hậu chiến vẫn hành quân, vẫn vận chuyển, vẫn trực chiến – không tiếng súng nhưng đầy rủi ro.

Hôm ấy, trong một chuyến công tác, chiếc xe chở cán bộ chiến sĩ vượt qua Dốc Kiền, đoạn đường hiểm trở nối Quảng Nam – Đà Nẵng. Trời mưa, mặt đường trơn trượt. Con dốc quen thuộc bỗng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Tai nạn xảy ra bất ngờ.

Chiếc xe mất lái, lật xuống taluy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Viễn không kịp nghĩ gì nhiều. Đồng đội kể lại rằng anh cố gắng bám chặt, cố che chắn cho người bên cạnh. Nhưng tất cả diễn ra quá nhanh. Khi xe dừng lại, anh đã không còn nữa.

Năm 1981, Phan Văn Viễn hi sinh – không phải giữa tiếng bom đạn, mà trên một cung đường làm nhiệm vụ vì Tổ quốc. Sự hi sinh lặng lẽ ấy ít được nhắc đến, nhưng không kém phần đau xót.

Đơn vị làm lễ truy điệu trang nghiêm. Sau đó, gia đình đưa anh về quê an táng. Con đường từ Đà Nẵng về Thái Bình dài hun hút, như kéo theo nỗi đau của những người ở lại. Ở Quỳnh Hải, người thân đón anh trở về trong nước mắt, trong sự lặng im của cả xóm làng.

Anh nằm lại quê hương, giữa ruộng đồng quen thuộc, giữa tiếng sóng biển rì rào – nơi anh đã lớn lên và cũng là nơi anh trở về, sau chuyến đi không hẹn ngày về.

Chiến tranh đã kết thúc, nhưng sự hi sinh của người lính thì không dừng lại ở ngày hòa bình. Có những người ngã xuống trong lửa đạn, và cũng có những người như Phan Văn Viễn – hi sinh giữa đời thường, khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng đất nước.

Ngôi mộ anh không nằm ở nghĩa trang lớn, không có hàng bia thẳng tắp. Nhưng trong lòng gia đình, trong ký ức đơn vị, anh vẫn là một liệt sĩ của thời hậu chiến – người đã đi trọn con đường của người lính, cho đến tận phút cuối cùng.

Và trên Dốc Kiền, nơi tai nạn năm nào xảy ra, mỗi chuyến xe đi qua đều như chậm lại một nhịp, để nhớ rằng:
Hòa bình hôm nay cũng được đánh đổi bằng những hi sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn