CHUYẾN XE TRỞ VỀ TRONG MÙA XUÂN 1975
Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh đang tiến về đích, có những người lính không trực tiếp xông lên phía trước mà lặng lẽ đưa những người bị thương trở về phía sau an toàn. Bác Lê Xuân Vượng là một người như thế – người lính vận tải thương binh giữa mùa xuân lịch sử năm 1975.
Bác nhập ngũ vào những ngày đất nước đang bước vào giai đoạn quyết định. Chưa kịp quen với đời lính thì đã hòa mình vào nhịp độ khẩn trương của chiến dịch lớn nhất trong lịch sử dân tộc.
Trong đội hình C25 Vận tải, nhiệm vụ của bác là đưa thương binh rời khỏi tuyến lửa. Nghe thì giản dị, nhưng mỗi chuyến xe đều là một cuộc chạy đua với thời gian. Ở Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ, Cát Lái… những điểm nóng nối tiếp nhau. Tiếng súng chưa dứt, bụi đường còn mịt mù, bác đã phải có mặt để đón những người đồng đội vừa rời trận địa.
Những chuyến xe chở thương binh không ồn ào. Trên xe là những thân người đầy vết thương, có người còn tỉnh táo nắm chặt tay đồng đội, có người lặng im vì quá mệt. Bác lái xe trong sự tập trung cao độ, từng khúc cua, từng đoạn đường đều phải cẩn trọng. Không chỉ để bảo toàn phương tiện, mà để giữ an toàn cho những sinh mạng phía sau.
Có những lúc đường bị phá, phải vòng tránh. Có khi vừa dừng lại bốc thương binh lên xe thì pháo lại rền vang phía xa. Nhưng giữa những âm thanh hỗn độn ấy, bác chỉ giữ một suy nghĩ duy nhất: phải đưa họ về kịp thời.
Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc trong niềm vui vỡ òa của cả dân tộc. Nhưng trong ký ức của bác, mùa xuân năm ấy còn gắn với ánh mắt của những người lính trẻ được đưa khỏi chiến trường, với những cái siết tay yếu ớt mà đầy biết ơn.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác vẫn tiếp tục gắn bó với quân ngũ thêm nhiều năm. Những cung đường năm xưa rèn cho bác sự vững vàng và trách nhiệm. Khi trở về đời thường, bác vẫn giữ dáng vẻ của người lính: điềm đạm, ít nói nhưng sâu sắc.
Chiến tranh khép lại.
Những con đường từng in dấu bánh xe năm xưa giờ đã bình yên.
Nhưng đâu đó trong ký ức của bác,
mỗi chuyến xe năm ấy
vẫn còn vang vọng nhịp tim của những ngày đất nước bước sang trang mới.



