Bài viết

CHUYẾN XE TRONG ĐÊM KHÔNG ÁNH ĐÈN (1)

Đồng Tháp07/06/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh giữa đại ngàn Trường Sơn.

Chỉ trong chốc lát, con đường trước mắt đã chìm vào bóng tối.

Những chuyến xe quân y thường phải tranh thủ di chuyển vào ban đêm.

Để bảo đảm an toàn, nhiều lúc xe không được bật đèn pha.

Người lái chỉ quan sát bằng ánh sáng mờ của bầu trời và những dấu hiệu quen thuộc bên đường.

Hôm đó, bác Phạm Văn Dũng nhận nhiệm vụ đưa một nhóm thương binh về tuyến sau.

Trước giờ xuất phát, đồng đội dặn dò rất kỹ.

Con đường phía trước có nhiều đoạn bị sạt lở.

Một số cây lớn vừa đổ chắn ngang lối đi.

Mọi người phải đặc biệt cẩn thận.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Tiếng động cơ đều đặn vang lên giữa núi rừng yên tĩnh.

Bác Dũng ngồi sau vô lăng với sự tập trung cao nhất.

Ông gần như thuộc lòng từng khúc cua trên tuyến đường ấy.

Có đoạn xe đi sát mép suối.

Có đoạn phải vượt qua những con dốc trơn trượt.

Trong bóng tối, mọi thứ đều trở nên khó khăn hơn.

Phía sau xe, các thương binh nằm yên lặng.

Nhiều người đã thiếp đi vì mệt mỏi.

Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng hỏi thăm rất nhỏ của nhân viên quân y.

Đi được nửa chặng đường, một thân cây lớn chắn ngang lối đi.

Chiếc xe buộc phải dừng lại.

Bác Dũng cùng đồng đội nhanh chóng xuống xe.

Mọi người dùng sức kéo cành cây sang một bên.

Công việc diễn ra trong im lặng.

Không ai than vãn.

Bởi ai cũng hiểu rằng phía sau họ là những người đang cần được cứu chữa.

Sau khi con đường được thông, chiếc xe lại tiếp tục tiến lên.

Trời gần sáng khi bệnh xá hiện ra phía trước.

Ánh đèn dầu le lói trong khu lán trại khiến mọi người cảm thấy ấm lòng.

Các thương binh được đưa xuống an toàn.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Bác Dũng ngồi lại trong cabin thêm vài phút.

Lắng nghe tiếng động cơ vừa tắt.

Rồi nhìn về phía con đường đã đi qua.

Một con đường tối nhưng đầy nghĩa tình đồng đội.

Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ chuyến xe ấy.

Bác thường nói:

“Đi trong đêm tối không đáng sợ bằng việc để lỡ cơ hội cứu chữa một người đồng đội. Vì thế, dù khó khăn đến đâu, chúng tôi vẫn phải tiếp tục hành trình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn