Chuyến xe trong đêm Trường Sơn
Chuyến xe trong đêm Trường Sơn

Tôi là Cầm Văn Diên, năm nay tóc đã bạc như sương núi, nhưng mỗi lần nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống Pháp, nhất là những ngày lái xe trên tuyến Trường Sơn, lòng tôi vẫn rạo rực như tiếng động cơ ngày nào. Hồi đó tôi mới ngoài hai mươi, được biên chế vào đơn vị vận tải. Xe thì cũ, đường thì hiểm trở, bom đạn thì ngày nào cũng rình rập. Người ta bảo lính lái xe Trường Sơn “ngủ thì ít, nổ máy thì nhiều”, mà đúng thật. Cả tuổi trẻ của tôi gắn với tiếng động cơ, mùi xăng dầu và những cung đường lởm chởm đá núi. Tôi nhớ nhất một đêm tháng Chạp năm 1953. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ chở hàng ra mặt trận. Hàng trên xe hôm ấy là thùng đạn pháo và lương khô – quý như vàng. Chỉ cần chậm một ngày là bộ đội phía trước thiếu đạn, không thể giữ được trận địa. Trời tối đen như mực. Trường Sơn đêm ấy mờ hơi sương, rừng già im lìm, chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích. Tôi nổ máy, đưa mắt nhìn anh em tổ vận tải gật đầu một cái rồi cho xe lăn bánh. Đi được nửa chặng thì máy bay Pháp quần thảo trên đầu. Đèn dù sáng rực lưng chừng trời, soi rõ từng mỏm đá, từng tán cây. Tôi chỉ kịp tắt đèn xe, đánh lái trườn sát vào mép núi. Anh Chính – xạ thủ súng máy – thì thầm: “Diên ơi, cố giữ tay lái… hàng này mà nổ thì cả bọn mình lên trời trước máy bay Pháp mất.” Bom nổ ầm ầm phía sau. Đất đá hắt đầy lên ca-bin. Một mảnh đá cứa vào má tôi, máu chảy, nhưng chẳng dám lau. Tay lái cứ thế mà siết chặt, tim đập thình thịch. Tôi chỉ nghĩ một điều: phải đưa được xe qua khỏi tầm bom. Khoảng hơn nửa giờ sau – mà với tôi dài như cả đêm – tiếng máy bay thưa dần rồi mất hẳn. Rừng trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ ì ầm, như tiếng thở của người lính sau trận đánh. Chúng tôi nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt đều ánh lên niềm nhẹ nhõm. Đến gần sáng, đoàn xe vào đến điểm tập kết an toàn. Chỉ huy bắt tay tôi: “Diên, đêm nay chú cứu cả đơn vị đấy.” Tôi cười, bàn tay còn dính bụi đất: “Có công gì đâu thủ trưởng, xe còn chạy được là may rồi.” Đến giờ nhớ lại, tôi vẫn thấy tự hào. Chúng tôi – những người lính lái xe Trường Sơn – không trực tiếp ở chiến hào, nhưng mỗi chuyến xe, mỗi bánh đà quay đều góp phần giữ vững tiền tuyến.



