Bài viết

Chuyến xe trong đêm Trường Sơn"

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Chi đoàn chúng tôi tổ chức đến thăm một cựu chiến binh từng tham gia Đoàn 559 – lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Phú Thọ30/07/2026Chi đoàn trường THCS Chu Văn An- Đoàn Xã Đạ Tẻh (Đạ Tẻh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những câu chuyện không có trong sách giáo khoa. Chúng được cất giữ trong ký ức của những người đã đi qua chiến tranh."

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, Chi đoàn chúng tôi tổ chức đến thăm một cựu chiến binh từng tham gia Đoàn 559 – lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Ngôi nhà của bác nằm nép mình dưới những tán cây xanh. Trước sân là lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió. Trên bức tường phòng khách treo trang trọng vài tấm huân chương đã ngả màu thời gian và một bức ảnh đen trắng chụp những người lính trẻ đứng bên chiếc xe vận tải.

Sau những lời hỏi thăm sức khỏe, chúng tôi quây quần quanh chiếc bàn gỗ.

Bác rót từng chén trà nóng rồi mỉm cười:

"Các cháu muốn nghe chuyện Trường Sơn phải không? Đã hơn năm mươi năm rồi, nhưng bác vẫn nhớ như mới hôm qua."

Cả căn phòng bỗng trở nên yên lặng.


Bác kể, năm 1972, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác được điều về một đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.

"Công việc của bác là lái xe chở lương thực, đạn dược và thuốc men từ hậu phương vào chiến trường miền Nam."

Tôi hỏi:

"Ban ngày bác lái xe hay ban đêm ạ?"

Bác cười hiền.

"Ban ngày thì máy bay trinh sát phát hiện ngay. Phần lớn những chuyến xe đều xuất phát khi trời tối."

Bác chỉ tay lên bầu trời ngoài cửa sổ.

"Ngày ấy, ánh trăng vừa là bạn, vừa là nỗi lo. Có trăng thì nhìn đường dễ hơn, nhưng cũng dễ bị máy bay phát hiện."


Bác đứng dậy, lấy từ trong tủ ra một chiếc đèn pin cũ.

Chiếc đèn đã gỉ sét, lớp sơn bong tróc gần hết.

"Bác giữ nó đến bây giờ."

Bác vuốt nhẹ lên thân đèn.

"Đêm nào xe hỏng giữa rừng, anh em cũng dùng chiếc đèn này để sửa."

Có lần, chiếc xe chở đầy đạn bất ngờ chết máy giữa một đoạn đường vừa bị bom đánh.

Đằng xa đã nghe tiếng máy bay.

"Không ai bảo ai."

Mấy anh em lập tức lao xuống.

Người sửa xe.

Người cảnh giới.

Người chuẩn bị đẩy xe vào rừng nếu không nổ máy.

May mắn thay, sau gần nửa giờ, động cơ hoạt động trở lại.

"Chiếc xe hôm ấy vào đến nơi an toàn."

Bác mỉm cười.

"Đó là chuyến xe mà bác nhớ nhất."


Tôi nhìn tấm ảnh đen trắng trên tường rồi hỏi:

"Những người trong ảnh bây giờ còn gặp nhau không bác?"

Nụ cười trên gương mặt bác chợt chùng xuống.

Bác lặng im vài giây.

"Không còn đông đủ nữa."

Có người đã hy sinh ngay trên tuyến đường.

Có người trở về với thương tật suốt đời.

Có người mất khi tuổi đã cao.

Mỗi dịp 27 tháng 7, bác lại thắp hương cho những đồng đội không còn nữa.

Bác nói nhỏ:

"Ngày ấy ai cũng còn trẻ. Chẳng ai nghĩ mình sẽ trở thành anh hùng. Chỉ nghĩ làm sao chuyến xe tới nơi đúng giờ."


Một bạn trong đoàn hỏi:

"Bác có sợ không?"

Bác cười.

"Có chứ."

Rồi bác nhìn chúng tôi.

"Người lính nào cũng biết sợ."

Điều khác biệt là sau nỗi sợ ấy, họ vẫn tiếp tục lên đường.

Bởi họ hiểu, mỗi chuyến xe vượt Trường Sơn không chỉ chở hàng hóa.

Mà còn chở theo niềm tin chiến thắng.


Bác mở cuốn album cũ.

Giữa những tấm ảnh đã úa màu là một bức ảnh chụp con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa đại ngàn.

"Bây giờ đường Hồ Chí Minh rộng đẹp lắm."

Bác nói.

"Hồi đó chỉ cần một quả bom là đường bị cắt đứt."

Đêm nào công binh cũng ra san đường.

Đêm nào lái xe cũng nối đuôi nhau vượt dốc.

Có những đoạn, xe phải tắt hết đèn, chỉ nhìn theo chiếc xe phía trước để đi.

Sai một chút là lao xuống vực.


Thời gian trôi thật nhanh.

Đã đến lúc chúng tôi phải ra về.

Trước khi chia tay, Bí thư Chi đoàn thay mặt cả đoàn tặng bác một bó hoa và gửi lời tri ân.

Bác nắm chặt tay từng người.

Rồi chậm rãi nói:

"Các cháu may mắn được lớn lên trong hòa bình. Hãy học tập thật tốt, sống tử tế và yêu đất nước mình. Đó là món quà ý nghĩa nhất dành cho những đồng đội của bác."

Trên đường trở về, không ai nói nhiều.

Trong đầu tôi vẫn hiện lên hình ảnh chiếc đèn pin cũ và chuyến xe âm thầm băng qua Trường Sơn giữa đêm tối.

Tôi hiểu rằng, lịch sử không chỉ nằm trong những chiến thắng vang dội.

Lịch sử còn được viết nên bởi những con người bình dị, lặng lẽ làm tròn nhiệm vụ của mình.

Và nhờ những cuộc gặp gỡ như hôm nay, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên – không chỉ được nghe kể về quá khứ, mà còn học được bài học về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc.

Có lẽ, đó chính là món quà quý giá nhất mà thế hệ đi trước đã gửi lại cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn