Chuyến xe trong mưa pháo đường 20
ÔNG LÊ VĂN GIẢNG (Sinh 1950 – Thái Bình, Lái xe Đoàn 559)
Hồi ấy tôi 22 tuổi, lái con xe Zin 157. Thanh niên mà, gan lắm. Giờ nghĩ lại mới thấy… có lúc mình sống nhờ may mắn của trời.”
Ông Giảng kể về chuyến xe đáng nhớ nhất đời ông—đêm 17/12/1972, trên đường 20 Quyết Thắng.
Xe ông chở đạn vượt trọng điểm Cua Chữ A. Vừa tới dốc Ba Thang thì pháo sáng quét trắng cả núi rừng.
“Tôi biết mình lộ rồi. Thế là rốc-két nó đuổi theo.” Ông kể, tay run run như vẫn còn cảm giác vô lăng năm ấy:
“Tôi đè ga mà chạy. Bom rơi phía sau chừng mười mét, đất đá bay đầy kính chắn gió. Tôi chỉ nghĩ: nếu mình dừng, đoàn xe sau chết cả.”
Khi xe lao qua đoạn dốc, bánh sau sạt hẳn ra bên mép vực, chênh vênh như chỉ cần nghiêng một tấc là lao xuống. Ông cười: “Sống cái khúc đó xong mới tin là mình còn mạng để về cưới vợ.”
Rồi ông bảo: “Giờ mỗi khi nghe tiếng xe tải đề máy, tôi vẫn nhớ tiếng gầm của chiếc Zin 157 ngày xưa. Nó như tiếng gọi của tuổi trẻ tôi vậy.”



