Bài viết

Chuyến xe tử thần qua ngã ba Đồng Lộc

Lào Cai31/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến xe tử thần qua ngã ba Đồng Lộc

Người kể: Ông Trần Quốc Việt (Cựu lái xe Trường Sơn, Trung đoàn 11, Binh trạm 14)Lái xe trên đường Trường Sơn những năm đánh Mỹ là chấp nhận một cuộc chơi năm ăn năm thua với tử thần. Mỗi chuyến xe xuất bến từ miền Bắc chở đạn dược, gạo muối vào miền Nam đều là một cuộc hành trình cảm tử. Điểm đen đáng sợ nhất trên tuyến đường của chúng tôi chính là Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ chết" nơi túi bom của không quân Mỹ trút xuống không ngơi nghỉ một phút nào nhằm chặt đứt mạch máu giao thông của ta.Tôi nhớ đó là một đêm cuối tháng 7 năm 1968, trời mưa tầm tã khiến đường Trường Sơn nhão nhẹt như cháo loãng. Chiếc xe tải Giải Phóng của tôi chở đầy ắp đạn cối, đầu xe bọc lá ngụy trang dày đặc. Nhiệm vụ của tôi là phải vượt qua Ngã ba Đồng Lộc trước 4 giờ sáng để kịp giao hàng cho mặt trận. Khi xe còn cách ngã ba khoảng hai cây số, bầu trời bỗng sáng rực như ban ngày bởi hàng loạt pháo sáng của địch. Tiếp sau đó là tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay phản lực và tiếng bom nổ đập mạnh vào màng nhĩ, đất đá bắn rào rào vào kính chắn gió.Tình thế lúc đó vô cùng hiểm nghèo. Nếu dừng lại trú ẩn, chiếc xe sẽ là bia phóng từ xa cho máy bay Mỹ, và hàng tấn đạn phía sau nổ tung thì cả khu vực này sẽ thành bình địa. Còn nếu đi tiếp, tôi phải lao thẳng vào giữa vùng bom đang nổ. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên dòng chữ được sơn vội bằng sơn trắng trên thành xe của đơn vị: "Yêu xe như con, quý xăng như máu, còn nước còn tát". Tôi nghiến răng, sang số phóng đại, tắt hết đèn gầm, lao xe đi trong ánh sáng chập chờn của pháo sáng và những quầng lửa bom dội xuống.Vừa lao qua khúc cua, tôi thấy bóng mấy cô gái thanh niên xung phong mặc áo định hướng đứng bên đường, tay cầm cờ vẫy liên tục ra hiệu đường thông. Trời ơi, bom nổ ngay sát bên cạnh các cô, đất đá tung lên trùm kín đầu tóc, nhưng họ vẫn đứng sừng sững như những pho tượng sống để chỉ lối cho xe tôi qua. Tôi hét lên trong cabin: "Tránh mau các em ơi!" nhưng tiếng động cơ và tiếng bom gầm đã nuốt chửng lời tôi. Tôi nhấn ga kịch sàn, chiếc xe chao đảo, bánh xe sụt xuống hố bom rồi lại chồm lên như một con mãnh thú. Khi chiếc xe vượt qua được tọa độ chết một đoạn an toàn, tôi nhìn qua gương chiếu hậu, ngã ba Đồng Lộc lại chìm trong một biển lửa mới. Chiếc xe của tôi bị mảnh bom găm chi chít, lốp xe xé rách một mảng lớn nhưng hàng hóa nguyên vẹn. Tôi đã sống sót, nhưng hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong đứng kiên cường trong mưa bom đêm ấy đã theo tôi suốt cả cuộc đời, nhắc nhở tôi về cái giá của hòa bình ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn