Bài viết

Chuyến xe tuổi thanh xuân (1)

Tây Ninh07/07/2026Lê Phước Sang (Kiến Tường, Tây Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần tham dự buổi gặp mặt các cựu chiến binh, tôi được nghe kể về một kỷ niệm rất đẹp của những người lính nơi chiến trường. Đó không phải là câu chuyện về một trận đánh oanh liệt, mà là câu chuyện về tiếng đàn ghi-ta vang lên giữa khói lửa chiến tranh. Câu chuyện ấy khiến tôi hiểu rằng, giữa những ngày tháng ác liệt nhất, người lính vẫn luôn gìn giữ trong tim mình một tâm hồn lạc quan, yêu cuộc sống và khát khao hòa bình.

Bác cựu chiến binh kể rằng, sau một ngày dài chống chọi với cuộc càn quét dữ dội của quân địch, đại đội của Huy rút vào trú ẩn trong một hang đá giữa núi rừng. Trận đánh vừa qua vô cùng khốc liệt. Nhiều người bị thương, quân trang lấm đầy bùn đất và khói súng. Gương mặt ai cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi sau nhiều giờ chiến đấu liên tục.

Bên trong hang đá, không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc, tiếng băng bó vết thương và những giọt nước từ vòm hang rơi tí tách xuống nền đá lạnh. Mùi thuốc súng vẫn còn ám trên quần áo, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi lá rừng. Không ai nói với ai một lời. Mỗi người đều đang chìm trong những suy nghĩ riêng sau khi vừa đi qua ranh giới của sự sống và cái chết.

Đúng lúc ấy, Huy lặng lẽ tháo chiếc ba lô đã sờn cũ khỏi vai. Từ phía sau lưng, anh nhẹ nhàng lấy ra một cây đàn ghi-ta cũ kỹ. Chiếc đàn đã theo anh suốt những chặng đường hành quân. Thùng đàn bị nứt một đường dài vì những lần va đập trong bom đạn, lớp sơn cũng đã bong tróc gần hết, nhưng Huy vẫn nâng niu nó như một người bạn thân thiết.

Anh cẩn thận chỉnh lại từng sợi dây đàn. Trong ánh đèn dầu leo lét, những ngón tay chai sạn của người lính khẽ lướt trên phím đàn. Rồi những giai điệu đầu tiên của bài "Dư âm" nhẹ nhàng cất lên.

Tiếng đàn mộc mạc lan tỏa khắp lòng hang. Âm thanh ấy không lớn, nhưng đủ để chạm đến trái tim của từng người lính. Nó như xoa dịu những vết thương còn đau nhức, làm vơi đi nỗi nhớ quê hương và người thân, đồng thời xóa nhòa phần nào mùi khét của thuốc súng vẫn còn phảng phất trong không khí.

Các chiến sĩ lặng im lắng nghe. Có người khẽ nhắm mắt, có người tựa đầu vào ba lô, có người mỉm cười thật nhẹ. Những gương mặt vốn căng thẳng sau trận chiến dần trở nên bình yên hơn. Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn nghĩ đến bom đạn ngoài kia, mà chỉ thấy trước mắt mình là mái nhà thân thương, là cánh đồng quê, là tiếng mẹ gọi và những ngày đất nước thanh bình.

Bác cựu chiến binh nhìn chúng tôi rồi chậm rãi nói: “Chiến tranh cướp đi nhiều thứ, nhưng không thể cướp được tâm hồn của người lính. Chỉ cần còn tiếng hát, còn tiếng đàn, chúng tôi vẫn còn niềm tin để bước tiếp.”

Lời kể ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Giữa thời hoa lửa, tiếng đàn của Huy không chỉ là âm nhạc, mà còn là nguồn động viên tinh thần, là sợi dây kết nối những trái tim cùng chung lý tưởng. Nó nhắc nhở rằng, sau lớp áo lính và cây súng trên vai, họ vẫn là những chàng trai trẻ biết yêu cái đẹp, biết rung động trước âm nhạc và luôn mang trong mình khát vọng về một ngày hòa bình. Có lẽ chính những giai điệu bình dị ấy đã góp phần tiếp thêm sức mạnh để họ vững vàng đi qua những năm tháng gian khổ, viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn