Bài viết

Chuyến xe xuyên đêm qua Đồng Lộc

Câu chuyện kể về chiến sĩ lái xe Trường Sơn Bùi Văn Cường trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Trong một đêm mưa bom năm 1968, anh nhận nhiệm vụ đưa hàng tiếp tế vượt qua Ngã ba Đồng Lộc – một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Với lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự giúp đỡ của các thanh niên xung phong, anh đã hoàn thành nhiệm vụ, góp phần giữ vững tuyến đường chi viện cho miền Nam.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Phạm Quang Tiến (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1968.

Trên tuyến đường Trường Sơn, những đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau hướng về phía Nam.

Dù bom đạn liên tục trút xuống, mạch máu giao thông của đất nước chưa bao giờ ngừng chảy.

Một trong những điểm nguy hiểm nhất lúc bấy giờ là Ngã ba Đồng Lộc, thuộc tỉnh Hà Tĩnh.

Nơi đây ngày nào cũng hứng chịu hàng chục đợt ném bom.

Đất đá bị cày xới liên tục.

Hố bom chồng lên hố bom.

Thế nhưng những người lính và thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ.

Trong một đơn vị vận tải có chiến sĩ lái xe trẻ tên Bùi Văn Cường.

Anh quê ở Nam Định.

Mới hai mươi ba tuổi.

Dáng người rắn rỏi.

Khuôn mặt luôn phủ một lớp bụi đỏ của đường Trường Sơn.

Cường đã quen với những cung đường hiểm trở.

Nhưng mỗi lần nhắc đến Đồng Lộc, anh vẫn không khỏi hồi hộp.

Bởi nơi ấy được ví như "tọa độ lửa" của cả tuyến đường.

Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh khẩn.

Một chuyến hàng quan trọng phải được vận chuyển vào chiến trường trước bình minh hôm sau.

Người chỉ huy nhìn Cường:

– Đồng chí nhận nhiệm vụ này được không?

Cường đứng nghiêm:

– Báo cáo, tôi sẵn sàng.

Khi mặt trời khuất sau dãy núi, đoàn xe bắt đầu xuất phát.

Bầu trời tối đen.

Chỉ có ánh đèn gầm nhỏ hắt xuống mặt đường.

Tất cả đều phải di chuyển bí mật.

Tiếng động cơ hòa cùng tiếng côn trùng giữa đại ngàn.

Cường tập trung cao độ.

Hai tay siết chặt vô lăng.

Thùng xe phía sau chở đầy hàng hóa tiếp tế cho chiến trường.

Khoảng gần nửa đêm.

Đoàn xe tiến gần Ngã ba Đồng Lộc.

Bất ngờ, từ phía xa vọng lại tiếng máy bay.

Một tín hiệu nguy hiểm.

Ít phút sau, từng loạt bom bắt đầu trút xuống.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Những cột lửa bùng lên trong đêm.

Đoàn xe phải dừng lại bên sườn đồi để tránh đợt ném bom.

Ngồi trong cabin, Cường nghe rõ từng tiếng nổ.

Kính xe rung bần bật.

Đất đá rơi lộp bộp trên mui.

Nhưng điều khiến anh lo nhất là thời gian.

Nếu chậm trễ quá lâu, chuyến hàng có thể không đến nơi đúng kế hoạch.

Sau gần một giờ, tiếng bom thưa dần.

Đoàn xe tiếp tục di chuyển.

Nhưng khi đến gần ngã ba, mọi người phát hiện mặt đường vừa bị bom phá hỏng.

Một hố bom lớn chắn ngang lối đi.

Xe không thể qua được.

Trong lúc mọi người còn đang tìm cách xử lý, từ phía trước xuất hiện một nhóm thanh niên xung phong.

Những cô gái và chàng trai trẻ tuổi mang cuốc xẻng chạy đến.

Người đội trưởng hô lớn:

– Các anh chờ một chút. Chúng tôi sẽ mở đường!

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, họ nhanh chóng san lấp hố bom.

Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất.

Không ai nghỉ tay.

Cường nhìn những con người ấy mà vô cùng xúc động.

Họ còn rất trẻ.

Có người chỉ bằng tuổi em gái anh ở quê.

Thế nhưng ai cũng gan dạ và kiên cường.

Khoảng hơn một giờ sau, con đường tạm thời được thông.

Người đội trưởng ra hiệu:

– Xe qua được rồi!

Cường nổ máy.

Chiếc xe từ từ vượt qua đoạn đường vừa sửa.

Khi đi ngang, anh nhìn thấy gương mặt lấm lem bùn đất của các thanh niên xung phong.

Anh đưa tay chào.

Họ mỉm cười đáp lại.

Một nụ cười giản dị nhưng đầy sức mạnh.

Rạng sáng hôm sau, chuyến hàng đến nơi an toàn.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Đơn vị nhận được lời khen từ cấp trên.

Nhưng trong lòng Cường, điều đáng nhớ nhất không phải là lời khen ấy.

Mà là hình ảnh những con người âm thầm mở đường trong đêm bom.

Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trở lại Ngã ba Đồng Lộc, ông Cường đều xúc động.

Ông đứng lặng trước khu tưởng niệm.

Nhớ về những đêm mưa bom.

Nhớ những chuyến xe xuyên rừng.

Nhớ những người thanh niên xung phong đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.

Có người đã trở về.

Có người mãi mãi nằm lại nơi đây.

Nhưng tinh thần của họ vẫn còn sống mãi.

Câu chuyện về Bùi Văn Cường và chuyến xe xuyên đêm qua Đồng Lộc là hình ảnh tiêu biểu cho ý chí kiên cường của quân và dân Việt Nam trong thời hoa lửa. Giữa bom đạn ác liệt, họ vẫn sát cánh bên nhau, giữ cho những con đường chi viện không bao giờ bị ngắt quãng. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên những chiến thắng vẻ vang trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn