CHUYẾN XE XUYÊN ĐÊM VÀ TIẾNG GỌI TỪ PHÍA SAU
Ký ức về một đêm vận chuyển thương binh kéo dài suốt nhiều giờ, nơi tiếng gọi yếu ớt từ phía sau xe trở thành động lực để người lái xe vượt qua mọi khó khăn.
Đêm ấy, trời tối hơn mọi ngày.
Mây đen che kín bầu trời.
Con đường Trường Sơn chỉ hiện lên mờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt.
Bác Phạm Văn Dũng nhận lệnh xuất phát ngay trong đêm.
Phía sau xe là những thương binh vừa được sơ cứu từ tuyến trước.
Ai cũng mệt.
Ai cũng cần được đưa đến bệnh xá càng nhanh càng tốt.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
Tiếng động cơ vang đều giữa núi rừng tĩnh lặng.
Bác Dũng tập trung quan sát từng mét đường phía trước.
Có những đoạn đường bị sạt lở.
Có những đoạn đầy ổ gà và đá lớn.
Mỗi lần xe rung mạnh, bác lại lo cho những người nằm phía sau.
Đêm càng về khuya, sương càng dày.
Kính xe mờ đi vì hơi nước.
Tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều.
Nhưng bác vẫn kiên trì điều khiển xe.
Bởi ông hiểu rằng thời gian lúc này quý hơn bất cứ điều gì.
Khoảng nửa đêm, từ phía sau xe vang lên một giọng nói rất nhỏ:
“Anh lái xe ơi...”
Bác Dũng khẽ quay đầu.
Một thương binh trẻ đang cố gắng ngồi dậy.
Ông lập tức trấn an:
“Đồng chí cứ nằm nghỉ, chúng ta sắp tới nơi rồi.”
Người lính gật đầu.
Rồi khẽ nói:
“Cảm ơn anh...”
Chỉ hai từ ngắn ngủi.
Nhưng khiến bác nhớ mãi.
Suốt phần đường còn lại, bác càng lái xe cẩn thận hơn.
Ông không muốn bất kỳ ai phía sau phải chịu thêm đau đớn.
Gần sáng, chiếc xe cuối cùng cũng tới điểm tập kết.
Các y bác sĩ nhanh chóng tiếp nhận thương binh.
Mọi việc diễn ra khẩn trương nhưng trật tự.
Khi người thương binh trẻ được đưa xuống cáng, anh còn cố quay lại nhìn bác Dũng và mỉm cười rất nhẹ.
Đó là nụ cười mà bác không bao giờ quên.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyến xe ấy, bác thường nói:
“Người lái xe quân y không chỉ chở thương binh. Chúng tôi còn chở theo niềm hy vọng, sự tin tưởng và cả khát vọng được trở về của những người lính trẻ.”



