CHUYỆN XƯA GIÀ LÀNG KỂ LẠI CHO CON CHÁU MƯỜNG HUM
Mỗi tối, khi trăng lên trên mái nhà đất, con cháu lại ngồi quanh tôi. Chúng hỏi: “Ngày xưa có chiến tranh thật không ông?”
Tôi gật đầu, chậm rãi kể.
Tôi kể rằng tổ tiên ta từng sống bằng săn bắt, hái lượm, rồi biết trồng trọt, chăn nuôi. Dù nghèo, nhưng người Mường Hum chưa bao giờ bỏ đất. Khi giặc đến, người ta giấu hạt giống vào ống tre, giấu giống lúa trong hang đá, để khi yên bình lại gieo xuống nương.
Có người ngã xuống, nhưng không ai bỏ chạy khỏi quê hương. Bởi bỏ đất là mất gốc. Già làng ngày ấy dặn chúng tôi: “Đất còn thì người còn, đất mất thì người tản mác như lá khô.”
Tôi kể cho con cháu nghe không phải để chúng sợ chiến tranh, mà để chúng hiểu rằng yên bình hôm nay được đổi bằng máu và sự bền gan của cha ông.



