Năm 1966 tôi là lính thông tin hữu tuyến của D5 E57 QK3. Do. anh trại tiểu đoàn bộ ở cuối dẫy núi Sầm Sơn, gần chân đồi 74 có giếng Cô Tiên ngay bên dưới doanh trại, quanh năm không bao giờ hết nước. Nghe người dân nói nếu con gái tắm giếng Tiên thì da dẻ trắng hồng mịn màng và xinh ra, còn gội đầu thì tóc dài và suôn mượt... Đối với chúng tôi là con trai chả biết có đẹp ra không mà đứa nào cũng thích tắm ở giếng Cô Tiên, chứ không thích tắm giếng gần doanh trại… Giếng nằm giữa sườn hai quả đồi 55 và đồi 45 giống như hai đùi cô Tiên duỗi thẳng, giữa hai đùi là giếng vừa trong vừa mát. Mùa nắng mà giội nước cứ sướng tê người. Gần doanh trại là nhà cố Cương toàn trồng cây sắn thuyền khi quả chín đỏ như quả vối, ăn rất ngon, nhưng chỉ tội khi ăn xong là răng, miệng, môi, lưỡi thâm sì... Cuối khu nhà cố bên kia sườn núi là xã Quảng Vinh nằm kề với biển. Buổi chiều mà ngồi hóng gió và ngắn sóng biển vỗ bờ cát trắng thì tuyệt...
Đêm ấy sau phiên gác tổng đàithì A trưởng Phán gọi tôi cùng Khải quê Nga Thanh, Nga Sơn, là lính mới 2/1965 cùng đi sửa dây để tôi hướng dẫn thêm. Hai đứa lần theo đường dây từ tổng đài, là dây đơn bọc vải, mới rải đi theo sườn núi, ra đài quan sát mũi Chao. Tôi biết chắc là đoạn gần tổng đài không bị đứt nhưng đi khoảng năm trăm mét, lại dừng rồi lấy điện thoại cắm một đầu dây có kim băng xuyên qua dây để nối mạch, còn đầu kia có đoạn dây thép cắm xuống đất làn dây âm, thì chỉ có Mai Hồng Đông quê Nga Giáp Nga Sơn đang gác tổng đài trả lời. Như vậy là dây bị đứt chắc trong thị trần… Thời gian này máy bay Mỹ vẫn thường xuyên vào đánh lén Hàm Rồng về ban đêm, nhưng bị pháo ta đánh trả mãnh liệt. Nhiều cái chưa kịp bổ nhào ném bom, đã vội cúp đuôi chạy thoát thân, trên máy bay vẫn còn bom, nên khi quay ra đến Sầm Sơn là thả hết bom mới về căn cứ của chúng... Đồng thời bọn biệt kích dạo này cũng ráo riết hoạt động, chúng trà trộn vào ngư dân đánh cá ở khu vực gần Quảng Cư, cách Sầm Sơn khoảng 5-6 cây sồ. Vì vậy mà sự cảnh giác càng phải nâng cao, chỉ những người có nhiện vụ mới được ra vào thị trấn Sầm Sơn vào ban đêm. Hàng ngày đều có mật khẩu để đi lại, còn toàn bộ dân thị trấn đã đi xơ tán hết. Cứ thế hai đứa tiến dần đến đầu doanh trại C4, thì thấy bom đánh tan hoang đoán chắc dây đứt ở đây rồi, liền lần sờ theo dây, thì thấy nhẹ bẫng... Đúng chỗ đứt đây rồi, vội nối máy gọi thì vẫn là tổng đài trả lời và giục nối nhanh cho thủ trưởng gặp đài quan sát ngay. Tôi bảo Khải cùng bới tìm giữa đám đổ nát còn vương mùi khói bom, thì may quá thấy một đầu dây. Vội đấu điện, thì bị máy đài quan sát đang quay máy gọi, làm tôi bị điện giật đau điếng. Đài quan sát Mũi Chao giục nối nhanh, vì hiện giờ một tầu Ma Đốc Mỹ, đang tiến vào gần, xin ý kiến cấp trên, cho pháo nòng dài sẵn sàng khai hoả... Tôi cầm dây kéo vào để nối thì ôi chao, không thể kéo lại gần nhau được, nó đã bị bom đánh bay mất khoảng một mét...Tôi nghĩ thoáng trong đầu nếu giờ tầu Mỹ nã pháo vào, chắc tôi phải lấy thân mình làm sợi dây nối cho thông liên lac, chứ chả còn cách nào khác!… Nhưng may quá, tầu Ma Đốc Mỹ đã dừng lại. Như vậy là tôi có chút thời gian suy tính và quyết định ra gần bưu điện, tìm sẽ có những đoạn dây trần đứt, còn sót lại trên cột điện. Hai đứa lần mò đến bưu điện, thì may quá, trên đầu cột có đoạn dây trần, đứt lòng thòng, vội vàng leo lên đỉnh cột, đang giơ kìm ra cắt, thì một tia chớp sáng loé và tiếng nổ chát chúa! Đất cát mảnh bom bay rào rào xung quanh người, khói cay mù mịt... Vừa mở mắt, thấy mình nằm giữa giao thông hào mới lạ... Thì ra bom đã hất tôi bay mấy mét. Sờ chân tay thấy lành lặn cả, vội vàng bò dậy, trèo lên cây cột điện, cắt dây mang về. Về đến chỗ dây đứt vội vàng đấu dây, được biết đã thông liên lạc, tôi thở phào nhẹ nhõm, vì như vậy, mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhìn trời đoán chắc đã quá nửa đêm, thế là về vẫn kịp được một giấc ngon lành… Hai đứa theo đường nhựa đi cho thoải mái, vì giờ trăng đã lặn. Khi đến đầu thị trấn thì nghe tiếng quát: - Ai... đứng lại”... và liền câu mật khẩu” bình minh”. Cả hai thằng ngớ ra, vì đi vội, quên hỏi mật khẩu của trực ban... thế này là gay rồi, tôi liền thanh minh: - Báo cáo các đồng chí. Chúng tôi là lính thông tin, tiểu đoàn 5, đi nối đường dây điện thoại bị máy bay đánh đứt, vội quá quên hỏi mật khẩu. Mong các anh thông cảm... Các đồng chí ấy không nghe, yêu cầu chúng tôi: - Yêu cầu hai anh theo chúng tôi về trụ sở, để cấp trên giải quyết. (Thế này là bị giữ đến sáng mai chứ chả chơi). Hai đứa theo mấy dân quân, rẽ vào nơi ban chỉ huy xơ tán, thì may sao gặp cô Mỗi, là bí thư chi đoàn thị trấn... Cô giới thiệu với mọi người: - Thưa các bác! Đây là hai đồng chí thông tin, đã từng tổ chức lễ kết nghĩa với chi đoàn thị trấn tháng trước, mong các bác thông cảm cho hai anh trở về đơn vị, (nên hai đứa được cho về luôn, không bị giữ đến sáng). Về doanh trại đã quá khuya, cũng biết mình sai, nên dấu kín, chẳng kể cho ai biết. Đến nay, đã 56 năm, những kỉ niệm vui buồn, của đời lính lại ùa về, thôi thúc cầm bút, để trải lòng mình, nên tôi mạnh dạn kể ra những kỷ niệm đã qua, để trải lòng mình, với đồng đội, bạn bè, con cháu và gia đình, cùng mọi người biết về đời lính trẻ, những năm đầu của cuộc chiến tranh phá hoại vô cùng tàn bạo, của không quân Mỹ, trên mảnh đất Thanh Hoá Anh Hùng… Mà đời lính chúng tôi đã chiến đấu và từng nếm trải!…