CHUYẾN XUỒNG ĐÊM CHỞ TÀI LIỆU QUA GIỒNG RIỀNG
CHUYẾN XUỒNG ĐÊM CHỞ TÀI LIỆU QUA GIỒNG RIỀNG
Vào những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hệ thống kênh rạch chằng chịt ở Long Thạnh không chỉ là nơi người dân sản xuất và sinh sống mà còn trở thành những tuyến đường giao liên đặc biệt của cách mạng. Ban ngày, những con kênh ấy vẫn tấp nập xuồng ghe chở lúa, chở cá. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nhiều chuyến xuồng bí mật lại lặng lẽ lên đường, mang theo tài liệu, thư từ và mệnh lệnh quan trọng phục vụ phong trào đấu tranh.
Một trong những câu chuyện còn được nhiều người cao tuổi ở Long Thạnh nhắc lại là chuyến xuồng đêm của chú Bảy Phước vào mùa mưa năm 1971.
Chú Bảy khi ấy ngoài ba mươi tuổi, là một nông dân chính hiệu của vùng Bến Nhứt. Ban ngày, chú cày ruộng, giăng câu và chăm sóc gia đình như bao người dân khác. Nhưng ít ai biết rằng ban đêm, chú là một giao liên tin cậy của lực lượng cách mạng.
Nhờ thông thuộc từng khúc kênh, từng lối rạch nhỏ, chú thường được giao nhiệm vụ vận chuyển tài liệu giữa Long Thạnh với các cơ sở trong huyện Giồng Riềng.
Một buổi chiều cuối tháng tám năm ấy, một cán bộ huyện bí mật đến nhà giao cho chú nhiệm vụ đặc biệt.
Một tập tài liệu quan trọng cần được chuyển gấp đến cơ sở cách mạng ở phía bên kia huyện trước bình minh hôm sau.
Tài liệu liên quan đến kế hoạch hoạt động của nhiều đơn vị trong khu vực. Nếu bị lộ, không chỉ một cơ sở mà cả mạng lưới hoạt động bí mật có thể gặp nguy hiểm.
Chú Bảy nhận nhiệm vụ không một lời do dự.
Đợi đến khi trời tối hẳn, chú chuẩn bị chiếc xuồng ba lá quen thuộc. Tập tài liệu được bọc nhiều lớp nilon rồi giấu kín trong đáy một giỏ cá. Nhìn từ bên ngoài, đó chỉ là một chiếc xuồng của người dân đi đặt lợp hoặc thả câu đêm.
Khoảng mười giờ đêm, chú bắt đầu hành trình.
Bầu trời đêm đen đặc mây. Mưa lất phất rơi trên mặt nước. Tiếng mái chèo khua nhẹ hòa vào âm thanh của côn trùng và gió đồng.
Mọi việc diễn ra thuận lợi cho đến khi chú đến gần một tuyến kênh lớn.
Từ xa, ánh đèn pha của một chiếc tàu tuần tra xuất hiện.
Những năm ấy, địch thường xuyên kiểm soát các tuyến đường thủy nhằm ngăn chặn hoạt động giao liên của cách mạng.
Nếu bị kiểm tra, chú khó có thể giữ được bí mật.
Không còn nhiều thời gian suy nghĩ, chú nhanh chóng điều khiển xuồng rẽ vào một con rạch nhỏ phủ đầy lục bình.
Chiếc xuồng len lỏi giữa những đám cây thủy sinh dày đặc rồi dừng lại dưới tán một bụi dừa nước.
Chú nằm sát xuống lòng xuồng.
Tiếng động cơ mỗi lúc một gần.
Ánh đèn pha quét ngang mặt nước.
Chỉ cần một sơ suất nhỏ, chuyến đi sẽ thất bại.
May mắn thay, chiếc tàu tuần tra đi ngang mà không phát hiện điều gì bất thường.
Chờ thêm một lúc để bảo đảm an toàn, chú Bảy tiếp tục lên đường.
Gần nửa đêm, cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống.
Nước tràn vào xuồng.
Chú vừa chèo vừa dùng chiếc ca nhỏ liên tục tát nước ra ngoài.
Có lúc sóng lớn làm xuồng nghiêng mạnh tưởng như sắp lật.
Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ đang mang theo, chú vẫn kiên trì tiến về phía trước.
Đến gần sáng, khi những tia sáng đầu tiên bắt đầu xuất hiện nơi chân trời, chú cũng vừa tới điểm hẹn.
Người cán bộ nhận tài liệu đã chờ sẵn từ trước.
Sau khi kiểm tra và xác nhận tài liệu còn nguyên vẹn, đồng chí ấy xúc động bắt tay chú:
"Cảm ơn đồng chí. Nhờ chuyến đi này mà công việc của chúng ta kịp triển khai."
Nghe vậy, chú Bảy chỉ cười hiền.
Đối với chú, đó đơn giản là trách nhiệm của một người dân yêu nước.
Sau ngày đất nước thống nhất, chú trở lại cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Những chuyến xuồng đêm dần trở thành ký ức.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe, chú thường nói:
"Ngày đó ai cũng góp sức theo cách của mình. Người cầm súng ngoài chiến trường, người chèo xuồng đưa tài liệu. Việc nào cũng quan trọng."
Ngày nay, những con kênh ở Long Thạnh đã đổi khác. Hai bên bờ là những ngôi nhà khang trang, những tuyến đường bê tông nối dài đến tận các ấp.
Nhưng trong ký ức của nhiều người dân địa phương, hình ảnh chiếc xuồng ba lá âm thầm lướt qua màn đêm vẫn là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.
Câu chuyện về chuyến xuồng đêm chở tài liệu qua Giồng Riềng là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người dân Long Thạnh trong những năm tháng hoa lửa. Họ không xuất hiện trên những trang báo lớn, không có những chiến công vang dội, nhưng chính những đóng góp âm thầm ấy đã góp phần giữ vững mạch liên lạc của cách mạng và làm nên thắng lợi cuối cùng của dân tộc.


