CHUYẾN XUỒNG TRONG ĐÊM TRĂNG KHUYẾT
sưu tầm
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng nổ vang trời, mà còn có những cuộc chiến thầm lặng trên những dòng sông quê hương. Tôi xin kể lại câu chuyện về một người mẹ tại vùng ven rạch Giá – Kiên Giang, người đã dùng sự mưu trí và lòng dũng cảm để bảo vệ cán bộ trong những ngày khói lửa gian nguy nhất.
Đó là một đêm trăng khuyết cuối tháng, không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng mái chèo khua nước nhè nhẹ. Mẹ đẩy chiếc xuồng ba lá chở đầy những giỏ trái cây, nhưng bên dưới lớp lá chuối ấy là lương thực và thuốc men quý giá cho bộ đội đang đóng quân trong rừng sâu. Khi chiếc xuồng vừa tới khúc quanh sông thì ánh đèn pin của địch từ trên bờ chiếu thẳng xuống.
"Đứng lại! Giờ này còn đi đâu?" – Tiếng tên lính gào lên. Mẹ bình tĩnh dừng chèo, nở một nụ cười hồn hậu của người nông dân chính gốc rồi đáp: "Thưa mấy ông, tui đi giao sớm cho kịp chợ sáng, mong mấy ông thương tình cho qua". Nhìn vẻ ngoài khắc khổ, tần tảo của mẹ, bọn giặc chủ quan chỉ kiểm tra qua loa rồi xua tay cho đi. Mẹ lẳng lặng chèo tiếp, tim đập thình thịch nhưng tay chèo vẫn vững vàng. Chỉ khi xuồng đã vào sâu trong rạch nhỏ, tiếng ám hiệu "tắc kè" vang lên, mẹ mới thở phào khi thấy những bóng áo xanh của bộ đội hiện ra. Mẹ không nói nhiều, chỉ vội vã trao đồ rồi nhắc khéo: "Các con ăn nhanh rồi giữ sức, mẹ về kẻo trời sáng". Hình ảnh chiếc xuồng nhỏ bé của mẹ tan vào màn sương đêm đã trở thành một ký ức đẹp đẽ về lòng dân sắt son với cách mạng.
Câu chuyện nhỏ ấy đã giúp em hiểu rằng, mỗi tấc đất quê hương Kiên Giang đều được gìn giữ bằng lòng quả cảm của những người bình dị nhất. Là học sinh lớp 10A6 trường THPT Thạnh Đông, em cảm thấy mình cần có trách nhiệm hơn với hiện tại. Câu chuyện của mẹ chính là ngọn đuốc nhắc nhở chúng em rằng: yêu nước không cần phải là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính sự kiên định và tấm lòng chân thành với quê hương.



