Anh hùng Lao động

CLB Thanh niên Tình nguyện Chữ Thập Đỏ

Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Kim Huế (sinh năm 1940) là cựu Thanh niên xung phong nổi tiếng trên tuyến lửa Đường 12A (Quảng Bình) thời chống Mỹ. Bà nổi danh với tinh thần dũng cảm, chỉ huy tiểu đội vá đường dưới làn bom đạn, từng 5 lần vinh dự gặp Bác Hồ và được Bác gắn huy hiệu Anh hùng vào năm 1967.

Thái Nguyên08/02/2026CLB Thanh niên Tình nguyện Chữ Thập Đỏ (Trường đại học KInh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi đế quốc Mỹ điên cuồng trút bom xuống dải đất miền Trung nhằm cắt đứt mạch máu chi viện, đường 12A (Quảng Bình) trở thành một trong những "tọa độ chết". Giữa lúc khốc liệt ấy, cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Huế (O Huế) đã gác lại nỗi nhớ quê hương Quảng Trạch, tình nguyện gia nhập Đại đội 759 Thanh niên xung phong.

Với O Huế và đồng đội, lý tưởng lúc đó giản đơn nhưng đanh thép: "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc".

Bản lĩnh trước "tử thần" nổ chậm

Trận địa đường 12A ngày ấy không có lấy một bóng cây xanh, chỉ có màu xám xịt của đá hộc bị xới tung và mùi khét nồng của thuốc súng. Mỗi khi máy bay địch vừa rời đi, để lại những quả bom nổ chậm nằm chực chờ dưới lòng đường, Kim Huế lại là người đầu tiên lao ra.

Có những lần, bà cùng đồng đội dùng tay không bới đất, dùng xà beng bẩy những khối đá đè lên bom. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết chỉ cách vài gang tay, bà không run sợ. Bà biết, chỉ cần chậm một phút, đoàn xe chở gạo, chở đạn cho miền Nam sẽ bị kẹt lại dưới tầm ngắm của giặc.

Áo trắng làm cọc tiêu sống

Ký ức hào hùng nhất trong cuộc đời O Huế chính là những đêm làm "cọc tiêu sống". Giữa màn đêm Trường Sơn đặc quánh, để giữ bí mật, những đoàn xe vận tải phải tắt đèn hoàn toàn khi đi qua những đoạn đường hiểm trở như Cổng Trời, Cha Lo. Một bên là vách đá đứng thành, một bên là vực sâu thăm thẳm.

Trong bóng tối mịt mùng đó, Kim Huế cùng các nữ chiến sĩ đã mặc những chiếc áo trắng tinh khôi nhất của mình, đứng sát mép vực. Chiếc áo trắng trở thành điểm sáng duy nhất, thành "ngọn đăng đăng" dẫn lối cho các tài xế. Xe đi sát đến mức hơi nóng từ động cơ phả rát mặt, bụi đất cuốn mù mịt che lấp cả dáng người, nhưng bà vẫn đứng vững như một pho tượng đá. Bà bảo: "Mình đứng đây, lái xe thấy bóng trắng là biết đường an toàn mà vững tay lái".

Năm lần gặp Bác và bữa cơm đáng nhớ

Sự gan dạ của O Huế đã lan tỏa khắp chiến trường. Bà vinh dự được 5 lần gặp Bác Hồ. Trong lần gặp năm 1967 tại Hà Nội, khi được Bác trực tiếp gắn danh hiệu Anh hùng Lao động, bà đã khóc vì xúc động. Bác ân cần bảo: "Cháu còn trẻ mà giỏi lắm, nhưng phải khiêm tốn, phải học tập thêm nữa để phục vụ nhân dân". Bữa cơm giản dị với Bác, nơi Bác tự tay gắp thức ăn cho "người con gái Quảng Bình", đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm lòng bà suốt những năm tháng kháng chiến gian khổ sau đó.

Chiến tranh đi qua, O Huế trở về với cuộc sống giản dị tại quê nhà xã Cảnh Hóa. Tính đến năm 2026, dù đã ở tuổi thượng thọ, bà vẫn giữ nguyên phong thái của một người chiến sĩ: ngay ngắn, khiêm nhường và đầy tình yêu thương.

Khi có ai hỏi về danh hiệu Anh hùng, bà chỉ mỉm cười hiền hậu: "Tôi chỉ là một người may mắn được sống, còn bao nhiêu đồng đội của tôi đã nằm lại dưới những hố bom trên đường 12A. Họ mới chính là những anh hùng thực sự".

Thông điệp câu chuyện

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Kim Huế không chỉ là một trang sử cũ, mà là bài học về lòng quả cảm dành cho thế hệ trẻ năm 2026.Nó nhắc nhớ chúng ta rằng : Hòa bình hôm nay được dệt nên từ những chiếc áo trắng làm cọc tiêu giữa đêm bom đạn, và từ những trái tim không biết cúi đầu trước gian nguy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CLB Thanh niên Tình nguyện Chữ Thập Đỏ | Câu chuyện thời hoa lửa