Có ăn bớt phần cơm của con không
Mùa thu năm 1951, Bác đến thăm lớp chỉnh huấn chính trị toàn quân. Sau khi đọc lên những con số cụ thể về tệ nạn tham ô, lãng phí mà Ban lãnh đạo nhà trƣờng đã báo cáo với Bác, Bác nói: - Các chú xem đấy, mới có từng này cán bộ mà đã tham ô, lãng phí nhƣ vậy, thử hỏi nếu cán bộ trong toàn quân, toàn quốc cũng phạm khuyết điểm nhƣ các chú ở đây thì thiệt hại cho công quỹ của Nhà nƣớc, của nhân dân biết bao nhiêu. Ngừng một lát, Bác hỏi: - Ở đây, những chú nào có vợ rồi, giơ tay. Có độ một phần ba số cán bộ giơ tay. Bác chỉ vào một đồng chí trong số những ngƣời vừa giơ tay ngồi ở hàng ghế đầu, rồi hỏi: - Chú có bao giờ ăn bớt phần cơm của con mình không? Đồng chí cán bộ trả lời: - Thƣa Bác, không ạ! - Thế thì tại sao của cải của nhân dân, tiêu chuẩn của chiến sĩ hễ sểnh ra là đút vào túi? Bác vừa nói vừa làm động tác vơ vét và đút vào cái túi vải bên mình. Bác phân tích cho mọi ngƣời thấy rõ tham ô, lãng phí là một tệ nạn, một thói xấu, nó giống nhƣ sâu mọt đục khoét của cải của nhân dân, nó làm vẩn đục chế độ tốt đẹp của chúng ta, đến đạo đức và nhân phẩm của ngƣời cán bộ đảng viên. Hôm ấy, chúng tôi đƣợc một bài học nhớ đời. Có anh cúi mặt không dám nhìn lên Bác nữa.



