"Có anh Ba Hưng, vốn thiệt nông dân…"

Năm 1947, trong một trận đánh quân Pháp tại Bạc Liêu, đơn vị do ông chỉ huy đã lập chiến công lớn, tiêu diệt nhiều địch và phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh. Chiến thắng ấy trở thành một trong những chiến công nổi bật của huyện Giá Rai lúc bấy giờ. Cũng từ đây, câu chuyện về người tiểu đội trưởng gan dạ, nhanh nhẹn, dám đánh và biết chỉ huy ấy đã gây ấn tượng mạnh với những văn nghệ sĩ đến đơn vị thực tế.
Trong số đó có nhạc sĩ Trần Kiết Tường.
Từ những câu chuyện nghe được về người lính nông dân Nam Bộ, Trần Kiết Tường đã viết nên ca khúc “Anh Ba Hưng”. Bài hát không mang dáng vẻ trang nghiêm, nặng nề của một bản anh hùng ca, mà lại gần gũi, hóm hỉnh, như một câu chuyện được người dân quê kể cho nhau nghe. Chính sự mộc mạc ấy khiến ca khúc nhanh chóng lan rộng khắp Nam Bộ.
Đằng sau những câu hát vui tươi là hình ảnh một người nông dân đã rời ruộng đồng để cầm súng bảo vệ quê hương. Một người lính bước ra từ cuộc sống bình dị, nhưng khi đất nước cần, ông sẵn sàng khoác áo bộ đội, đi qua những năm tháng chiến đấu gian khổ.
Điều đặc biệt là khi bài hát trở nên nổi tiếng, Hứa Hòa Hưng không dám công khai mình chính là nguyên mẫu. Giữa chiến tranh, việc để lộ danh tính của một cán bộ, chiến sĩ được nhắc đến trong một ca khúc nổi tiếng có thể gây nguy hiểm. Vì vậy, ông lặng lẽ để “anh Ba Hưng” sống trong lời ca, còn bản thân tiếp tục chiến đấu.
Sau năm 1954, ông tập kết ra Bắc. Đến năm 1962, ông trở lại chiến trường miền Nam, tiếp tục cuộc đời binh nghiệp. Hơn ba thập kỷ gắn bó với quân đội, từ một người nông dân Nam Bộ, Hứa Hòa Hưng từng bước trưởng thành và cuối cùng nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.
Nhưng có lẽ điều đẹp nhất trong cuộc đời ông lại nằm ở một sự đối lập rất giản dị: trên chiến trường là một người lính gan góc, quyết liệt; trở về gia đình lại là một người cha, người ông hiền hậu, trầm tĩnh và thương con cháu.
Ông thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu, về đồng đội, về quân hàm, quân hiệu và những kỷ niệm của đời lính. Dù tuổi cao, ông vẫn xem quân đội như một phần máu thịt của cuộc đời mình.



