Cô bé bán nước bên cổng thành
Vào thời Hoa Lư, trước cổng thành Hoa Lư có một cô bé tên Thảo, ngày ngày gánh nước ra bán cho lính gác và người qua đường.
Thảo sống cùng mẹ già, nhà nghèo nhưng rất chăm chỉ. Mỗi ngày cô đều đi bộ qua những con đường đá gập ghềnh để lấy nước từ suối về bán.
Dù còn nhỏ tuổi, Thảo rất thông minh và tinh ý. Cô thường quan sát mọi người ra vào thành và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ.
Một lần, cô thấy có vài người lạ mặc áo dân thường nhưng đi lại rất lén lút, thường hỏi đường vào trong thành.
Thảo cảm thấy có điều bất thường nên lặng lẽ để ý.
Một buổi chiều, cô nghe lén được cuộc trò chuyện của nhóm người đó. Họ thực chất là quân giặc giả dạng, đang tìm cách đánh vào cổng thành từ bên trong.
Thảo rất sợ, nhưng cô biết nếu không báo tin, kinh thành sẽ nguy hiểm.
Cô bé lập tức chạy lên chốt gác nhưng lính canh đang đổi ca, không ai chú ý. Thảo liền nghĩ ra cách.
Cô giả vờ làm rơi gánh nước ngay trước cổng thành, khiến mọi người phải chú ý.
Khi lính gác đến giúp, Thảo nhanh chóng nói nhỏ:
— Có giặc giả dạng đang tìm cách vào thành!
Ban đầu không ai tin, nhưng Thảo kiên quyết dẫn họ đến nơi nhóm người lạ đang tụ tập.
Quả nhiên, khi kiểm tra, quân lính phát hiện vũ khí giấu trong hành lý của chúng.
Ngay lập tức, quân triều đình bao vây và bắt giữ toàn bộ nhóm giặc.
Sau đó, vị tướng hỏi:
— Làm sao con biết được điều đó?
Thảo chỉ nói:
— Con chỉ quan sát kỹ hơn một chút thôi ạ.
Từ đó, người dân Hoa Lư luôn nhắc về cô bé bán nước bên cổng thành



