CÔ BÉ CHUYỂN MẬT THƯ TRONG RUỘT BÁNH CHƯNG
Cô bé Hoàng Thị Hậu, mới 11 tuổi, được giao nhiệm vụ đưa mật thư được giấu trong ruột bánh chưng. Với vẻ ngây thơ và đôi mắt trong veo, Hậu dễ dàng qua mặt lính gác. Trong một lần nguy hiểm, địch yêu cầu cô bóc bánh ra để kiểm tra. Cô bé đã khéo léo đánh lạc hướng bằng cách… mời chúng ăn bánh, giúp bảo toàn bí mật và đưa bức thư đến nơi an toàn.
Mùa Tết năm 1974, làng Phù Lãng không còn không khí sum họp như mọi năm. Khói súng và tiếng giày lính đi tuần khiến lũ trẻ không còn dám nô đùa trên sân đình. Nhưng chính trong những ngày tưởng như yên bình ấy, liên lạc của đơn vị trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết.
Cán bộ xã cần gửi một mật thư sang bên kia sông Cầu. Mọi đường liên lạc đã bị địch chặn, chỉ còn cách duy nhất: nhờ một đứa trẻ mang theo bánh chưng như người đi biếu Tết.
Đứa trẻ ấy là Hậu, cô bé 11 tuổi, nhanh nhẹn, ngoan ngoãn và đặc biệt là… chẳng ai để ý.
– Con có dám làm nhiệm vụ không? – cán bộ hỏi nhẹ.
Hậu gật đầu ngay, đôi mắt to tròn ánh lên sự cứng cỏi:
– Dạ, con làm được!
Mật thư giấu trong ruột bánh chưng
Bà Hảo – mẹ Hậu – được đơn vị nhờ gói một chiếc bánh chưng đặc biệt.
Trong ruột bánh, ngay giữa lớp đậu xanh, bà khéo léo nhét một mảnh giấy nhỏ bằng ngón tay, bọc bằng lá chuối tươi chống nước.
Khi bánh được gói lại, luộc đủ tiếng đồng hồ, nó trông không khác gì những chiếc bánh Tết bình thường.
Hậu gùi bánh vào một chiếc làn có vài củ khoai, vài khúc mía cho tự nhiên.
Trước khi đi, bà ôm con vào lòng, nước mắt lưng tròng:
– Con cứ đi như sang nhà bác Biên chơi thôi. Gặp lính thì con cứ thật thà, đừng run.
Hậu gật đầu, rồi lên đường.
Trạm gác thứ nhất – Cổng làng
Hai tên lính đứng chắn, súng khoác vai.
Thấy Hậu, một tên hỏi:
– Đi đâu đấy con bé?
Hậu lễ phép:
– Dạ, con mang bánh sang biếu bác Biên ạ.
Tên lính gõ gõ vào chiếc làn:
– Bánh Tết à?
– Dạ.
– Cho xem!
Hậu mở làn, đưa chiếc bánh ra.
Tên lính bóp bóp lớp lá ngoài, thấy cứng và thơm mùi nếp, hắn gật đầu:
– Thôi, đi đi. Trẻ con mà cũng gánh quà sớm thế.
Hậu cúi chào, bước tiếp… tim đập thình thịch.
Trạm gác thứ hai – Bến nước
Đây mới thật sự nguy hiểm.
Địch chặn đường tất cả người qua sông, kiểm tra từng món đồ.
Hậu vừa đến, một tên lính quát:
– Ê, con bé! Lại đây!
Hắn chỉ vào bánh chưng:
– Mở ra! Tao coi bên trong!
Hậu sững người.
Nếu bóc bánh, lá chuối bọc thư sẽ bị lộ.
Cả nhiệm vụ sẽ thất bại.
Trong khoảnh khắc ấy, Hậu chợt nghĩ ra.
Cô bé ôm bánh vào ngực, thản nhiên nói:
– Dạ chú đói bụng không? Bánh Tết nhà con ngon lắm. Con biếu chú ăn luôn nè.
Tên lính bất ngờ trước câu nói ngây thơ.
Bọn lính phía sau phá lên:
– Con bé dễ thương ghê!
– Đưa đây, để tao kiểm tra… ăn thử xem ngon thật không!
Tên lính già cầm bánh, giơ lên ngửi.
Hậu giả vờ sợ:
– Bánh con biếu chú. Nhưng chú đừng làm rách lá… má con đánh con chết!
Lời nói thật thà khiến hắn bật cười:
– Thôi thôi, tao có thời gian đâu mà bóc bánh của mày. Qua đi!
Hậu cúi đầu cảm ơn rồi nhanh chóng rời khỏi trạm, hai bàn tay lạnh ngắt vì lo sợ.
Chiếc bánh đến đích
Qua sông an toàn, Hậu giao chiếc bánh cho người phụ trách.
Anh mở lá, rút mảnh mật thư nhỏ trong ruột bánh, đọc xong thì thở phào:
– Nhờ con mà đơn vị kịp đổi tuyến hành quân. Chậm một giờ thôi là trúng ổ phục kích rồi, con biết không?
Hậu không hiểu hết chuyện, chỉ cười hồn nhiên:
– Con chỉ sợ chú lính đòi ăn hết bánh của nhà con thôi!
Cả đơn vị phá lên cười xòa.
Nhưng ai cũng biết: nụ cười ấy là kết tinh của sự dũng cảm, mưu trí, và cả sự hồn nhiên mà kiên cường của một cô bé 11 tuổi.
Nhiều năm sau, làng Phù Lãng (quê cũ) trở thành thôn Phù Lãng, phường Phù Lãng, thành phố Bắc Ninh (quê mới – mô hình chính quyền 2 cấp).
Người dân nơi đây vẫn kể mãi câu chuyện về cô bé mang bánh chưng đi biếu Tết,
nhưng bên trong chiếc bánh ấy
là một mệnh lệnh sống còn của một thời hoa lửa.
Một cô bé nhỏ bé,
với đôi chân trần
đã làm nên một chiến công thầm lặng.



