Cô Bé Trong Hầm Trú Ẩn
Cô Bé Trong Hầm Trú Ẩn
Ký ức tuổi thơ của bà Thanh không gắn với sân trường hay những trò chơi dân dã.
Điều bà nhớ nhất là những đêm trú ẩn trong hầm.
Ngày ấy bà mới bảy tuổi.
Mỗi lần còi báo động vang lên, cả xóm lại vội vã chạy xuống hầm.
Người lớn ôm trẻ nhỏ.
Người già được dìu đi trước.
Trong bóng tối chật hẹp, mọi người ngồi sát vào nhau.
Có người kể chuyện.
Có người hát khe khẽ.
Có người chỉ lặng im lắng nghe tiếng động phía trên mặt đất.
Bà Thanh vẫn nhớ bàn tay mẹ luôn nắm chặt tay mình.
Ấm áp.
Bình tĩnh.
Như thể chẳng có điều gì đáng sợ xảy ra.
Nhiều năm sau bà mới hiểu.
Mẹ cũng sợ.
Nhưng người mẹ ấy đã giấu nỗi sợ của mình để bảo vệ tuổi thơ cho con.
Bởi vậy, điều còn lại trong ký ức bà không phải tiếng bom.
Mà là hơi ấm từ bàn tay mẹ giữa những đêm tối nhất.



