Cô Bé Và Chiếc Võng Dù
Mùa hè năm 1968, tại một vùng căn cứ ở Quảng Trị, có cô bé tên Mai mới mười hai tuổi.
Cha em là bộ đội đang chiến đấu ở chiến trường xa.
Mẹ em tham gia dân công hỏa tuyến.
Mai sống cùng bà ngoại trong một căn nhà nhỏ dưới chân đồi.
Một lần, đơn vị bộ đội hành quân qua làng. Trong số đồ tiếp tế có một chiếc dù cũ được thu hồi từ chiến trường.
Thấy tấm dù đã rách nhiều chỗ, mọi người định bỏ đi.
Mai xin mang về.
Em cắt may thành một chiếc võng nhỏ.
Ngày ngày, em dùng chiếc võng ấy để ru em trai ngủ.
Khi bộ đội đi qua làng, Mai lại mang võng cho các anh nghỉ chân.
Nhiều chiến sĩ nằm trên chiếc võng ấy trước khi tiếp tục lên đường.
Có người còn viết vài dòng lưu niệm lên mép võng.
Năm tháng trôi qua, chiếc võng dần bạc màu.
Nhưng nó trở thành nơi lưu giữ tình cảm quân dân sâu nặng.
Ngày đất nước thống nhất, cha Mai trở về.
Ông xúc động khi nhìn chiếc võng cũ.
Trên đó vẫn còn những dòng chữ của các chiến sĩ năm xưa.
Đó là ký ức đẹp về một thời cả dân tộc cùng chung sức vì độc lập tự do.



