Cỏ đã mọc nơi từng xuất kích
Ngày trở lại sân bay cũ, Nguyễn Văn Bảy đi chậm dọc theo đường băng. Nhiều năm đã trôi qua. Những dấu vết của chiến tranh không còn rõ như trước. Ở một khoảng đất bên cạnh khu vực từng đặt máy bay, cỏ đã mọc xanh. Ông đứng lại. Nhìn rất lâu. Tôi hỏi: “Ngày trước chỗ này là nơi máy bay tập kết phải không bác?” Ông gật đầu. “Ừ. Hồi đó đông lắm.” Ông chỉ về phía trước:

Ngày trở lại sân bay cũ, Nguyễn Văn Bảy đi chậm dọc theo đường băng.
Nhiều năm đã trôi qua.
Những dấu vết của chiến tranh không còn rõ như trước.
Ở một khoảng đất bên cạnh khu vực từng đặt máy bay, cỏ đã mọc xanh.
Ông đứng lại.
Nhìn rất lâu.
Tôi hỏi:
“Ngày trước chỗ này là nơi máy bay tập kết phải không bác?”
Ông gật đầu.
“Ừ. Hồi đó đông lắm.”
Ông chỉ về phía trước:
“Máy bay nằm ở đây. Thợ máy làm việc ở kia.”
Rồi ông nhìn xuống lớp cỏ dưới chân.
“Bây giờ thành thế này rồi.”
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng tôi cảm nhận được trong đó một khoảng thời gian dài.
Ngày trước, nơi đây từng có tiếng động cơ.
Có tiếng người gọi nhau.
Có những người lính trẻ chạy vội ra máy bay khi có lệnh.
Có những chiếc MiG-17 lăn bánh rồi lao lên đường băng.
Còn hôm nay, chỉ có gió thổi qua những bụi cỏ.
Tôi được một người từng phục vụ ở sân bay kể rằng Nguyễn Văn Bảy nhớ rất rõ những ngày ấy.
Ông có thể chỉ cho khách vị trí từng chiếc máy bay.
Chỗ người thợ máy đứng.
Chỗ phi công tập trung trước khi cất cánh.
Nhưng ông không nhắc nhiều đến chiến công.
Ông thường nhắc đến con người.
“Anh này đứng ở đây.”
“Anh kia hay ngồi chỗ kia.”
“Người thợ máy ấy làm việc rất kỹ.”
Những cái tên lần lượt xuất hiện trong câu chuyện.
Có người còn sống.
Có người đã đi xa.
Có người không trở về sau chiến tranh.
Ông đứng giữa bãi cỏ và im lặng một lúc.
Tôi không hỏi thêm.
Bởi có những ký ức không cần phải kể thành lời.
Một cơn gió thổi qua.
Cỏ lay động.
Nguyễn Văn Bảy cúi xuống nhặt một nhánh cỏ nhỏ.
Ông nhìn nó rồi cười:
“Ngày trước ở đây chẳng có cỏ đâu.”
Tôi hỏi:
“Bác có buồn không?”
Ông lắc đầu.
“Không. Thế này là tốt.”
Tôi hiểu ý ông.
Cỏ mọc lên nghĩa là chiến tranh đã lùi xa.
Nơi từng có tiếng máy bay giờ có thể trở lại màu xanh của sự sống.
Nơi từng có những người lính trẻ chờ lệnh xuất kích giờ trở thành một khoảng đất bình yên.
Đó có lẽ là điều đẹp nhất mà thời gian có thể mang lại.
Nguyễn Văn Bảy đứng lên.
Ông nhìn về phía cuối đường băng.
Bầu trời hôm ấy trong xanh.
Không có tiếng còi báo động.
Không có tiếng động cơ.
Chỉ có tiếng gió và tiếng cỏ lay.
Tôi chợt nghĩ về những người từng đứng ở nơi này.
Họ đã từng xuất kích từ đây với một niềm tin rằng mình phải bảo vệ bầu trời quê hương.
Nhiều năm sau, một người trong số họ trở lại.
Và thứ đầu tiên ông nhìn thấy không phải là dấu tích của chiến tranh.
Mà là cỏ xanh.
Cỏ đã mọc nơi từng xuất kích.
Một hình ảnh rất giản dị nhưng có sức lay động đặc biệt.
Bởi nó nhắc chúng ta rằng sau những năm tháng khốc liệt, điều con người mong muốn nhất vẫn là sự bình yên.
Nơi từng vang tiếng động cơ nay vang tiếng gió. Nơi từng có những chàng trai trẻ chuẩn bị lên đường nay phủ màu xanh của cỏ. Và người phi công năm xưa đứng đó, lặng lẽ nhìn quê hương đã trở lại bình yên.



