Bài viết

cô dân quân (2)

Bắc Ninh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Lý vẫn giữ chiếc ống nhòm quân sự đã cũ.

Đó là kỷ vật của những ngày bà tham gia dân quân tự vệ bảo vệ khu vực cầu Xương Giang.

Cầu Xương Giang bắc qua sông Thương, từ lâu là vị trí giao thông quan trọng của tỉnh Bắc Giang.

Những năm chiến tranh phá hoại, đây cũng là mục tiêu thường xuyên bị máy bay Mỹ theo dõi.

Năm 1968, bà Lý vừa tròn mười chín tuổi.

Ban ngày làm ruộng.

Ban đêm trực chiến.

"Tổ trực của chúng tôi toàn con gái."

Cứ đến tối, mọi người lại lên vọng gác bên bờ sông.

Nhiệm vụ là quan sát và báo động khi phát hiện máy bay.

Có những đêm mùa hè oi bức.

Tiếng ve vừa dứt thì tiếng động cơ phản lực đã xuất hiện từ xa.

"Khi ấy chỉ cần nghe tiếng là biết máy bay đang đến."

Một đêm tháng 5 năm 1972, khoảng gần nửa đêm, bà phát hiện nhiều ánh đèn chớp trên bầu trời.

Ngay lập tức, tín hiệu báo động được phát đi.

Người dân trong khu vực nhanh chóng xuống hầm trú ẩn.

Ít phút sau, tiếng bom rung chuyển cả mặt đất.

Một nhịp cầu bị hư hỏng.

Khói bụi phủ kín mặt sông.

Sáng hôm sau, dân quân, thanh niên xung phong và bộ đội công binh cùng nhau khắc phục hậu quả.

Bà Lý nhớ nhất hình ảnh những người lính làm việc liên tục suốt nhiều giờ.

"Không ai than vãn gì."

Điều khiến bà xúc động hơn cả là tình cảm đồng đội.

Những đêm trực gác, các cô gái dân quân thường mang theo nắm cơm, củ khoai luộc chia nhau.

Có người vừa trực chiến vừa tranh thủ đan áo gửi cho người yêu ngoài mặt trận.

Có người nhận được thư báo tin người thân hy sinh nhưng vẫn tiếp tục nhiệm vụ.

"Tuổi trẻ của chúng tôi đi qua chiến tranh như thế."

Bây giờ đứng trên cây cầu mới rộng lớn, bà Lý vẫn không khỏi bồi hồi.

"Ngày ấy ai cũng chỉ mong chiến tranh kết thúc để được sống những ngày bình yên."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
cô dân quân (2) | Câu chuyện thời hoa lửa