Cô dân quân
Trong những ngày tháng 12 năm 1972, bên cạnh bộ đội phòng không còn có lực lượng dân quân tự vệ.
Một cô gái trẻ được phân công trực chiến, Ban ngày cô làm công việc bình thường, ban đêm, cô mang súng ra trận địa. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành người chiến đấu trên bầu trời Hà Nội, nhưng chiến tranh buộc mỗi người phải trưởng thành rất nhanh.
Đêm ấy, bom nổ liên tiếp. Một đồng đội nhìn cô:
“Có sợ không?”
Cô cười:
“Có.”
“Thế sao vẫn đứng đây?”
Cô nhìn lên bầu trời:
“Vì mọi người đều ở đây.”
Câu trả lời ngắn ngủi. Nhưng có lẽ đó chính là tinh thần của cả một thế hệ. Không phải họ không sợ, họ vẫn sợ bom, sợ chết, sợ mất người thân. Nhưng khi nhìn thấy đồng đội đứng cạnh mình, họ lại đứng vững.
Sau chiến tranh, cô gái ấy trở về cuộc sống đời thường, khẩu súng được cất đi, bộ quân phục được gấp lại.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng máy bay trên bầu trời, ký ức năm xưa lại trở về.
Một người từng hỏi cô:
“Ngày ấy điều gì khiến cô can đảm nhất?”
Cô chỉ đáp:
“Chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ nghĩ nếu mình bỏ vị trí thì người bên cạnh sẽ phải đứng một mình.”
Đó chính là lòng dũng cảm rất đỗi bình dị.


