có đoạn chỉ vừa một bàn chân men theo vách đá
Câu chuyện thời hoa lửa
“Người gùi muối vượt núi”
Nhân vật: Ông Cứ Vàng Su
Nhân chứng kể chuyện: Ông Vàng A Ghi – thôn Sùng Đô
Những năm kháng chiến gian khổ, vùng Sùng Đô của xã Sơn Lương còn nghèo khó, đường rừng hiểm trở, cuộc sống bà con thiếu thốn đủ bề. Khi ấy, muối, gạo hay thuốc men đều vô cùng quý giá. Trong hoàn cảnh ấy, ông Cứ Vàng Su đã trở thành người âm thầm góp sức cho cách mạng bằng đôi chân bền bỉ của mình.
Theo lời kể của nhân chứng ông Vàng A Ghi, ông Cứ Vàng Su là người chịu khó, gan dạ và rất được bà con tin yêu. Dù nhà đông con, cuộc sống thiếu ăn quanh năm, ông vẫn thường nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm cho lực lượng kháng chiến hoạt động trong vùng núi cao.
Ngày ấy, mỗi chuyến đi phải băng qua nhiều con dốc dựng đứng, có đoạn chỉ vừa một bàn chân men theo vách đá. Trên lưng ông là chiếc gùi đựng muối, gạo và thuốc lá rừng để tiếp tế cho cán bộ. Có chuyến đi kéo dài suốt mấy ngày liền giữa mưa rét và sương mù dày đặc.
Một lần trên đường trở về, ông gặp trận lũ lớn làm sạt lở lối mòn. Dù rất nguy hiểm, ông vẫn cố giữ chặt chiếc gùi hàng vì sợ mất số muối dành cho bộ đội đang thiếu thốn trong rừng sâu. Khi về tới bản, đôi chân ông sưng tím vì đi đường dài, nhưng ông chỉ cười hiền rồi lại tiếp tục lên nương như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ông còn thường xuyên vận động thanh niên trong bản đoàn kết, không sợ khó khăn, cùng nhau bảo vệ bản làng và giúp đỡ cán bộ cách mạng. Với bà con Sùng Đô, ông là người sống nghĩa tình, thật thà và luôn đặt lợi ích của bản làng lên trên hết.
Đến nay, mỗi khi nhắc lại thời hoa lửa ấy, nhân chứng ông Vàng A Ghi vẫn bùi ngùi kể:
“Ông Su ít nói lắm, nhưng việc gì có ích cho dân bản là ông luôn đi đầu.”
Câu chuyện về ông Cứ Vàng Su là hình ảnh đẹp về những con người vùng cao Sơn Lương đã âm thầm góp sức cho kháng chiến bằng lòng dũng cảm, tinh thần chịu thương chịu khó và tình yêu quê hương đất nước sâu nặng.



