CÔ GÁC GIỮA ĐỒI GIÓ MÙA
Thương trực gác ở điểm gió mạnh nhất.
Tóc cô bay như lá cỏ, mắt luôn hướng về xa.
Đêm gió rít, cô quàng khăn mỏng, tay lạnh cứng.
Cô nói: “Gió càng mạnh, mình càng tỉnh.”
Một đêm pháo quét ngang đồi.
Khi sang ca, đồng đội thấy Thương ngồi tựa cột cờ, không còn thở.
Sổ trực đè trên đùi, dòng chữ cuối cùng run nhẹ: “Không có gì bất thường.”


