Bài viết

Cô gái 16 tuổi và con đường giữa bom đạn

22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hãy thử tưởng tượng...

Bạn mới 16 tuổi.

Trên vai là một ba lô nặng hàng chục kilôgam.

Trong tay là khẩu súng.

Trước mặt là một cánh rừng đầy bom mìn.

Trên đầu là máy bay địch.

Và bạn biết rằng chỉ cần một sai lầm, mình có thể không bao giờ trở về.

Đó chính là tuổi trẻ của Lê Thị Hương trên tuyến đường 1C.

Năm 16 tuổi, cô gái quê Cà Mau tham gia thanh niên xung phong.

Công việc của Hương và đồng đội là vận chuyển vũ khí, lương thực, thuốc men và cán bộ từ khu vực Campuchia về Hà Tiên, rồi đưa tiếp vào chiến trường Tây Nam Bộ.

Những chiếc xuồng nhỏ có thể chở hàng trăm kilôgam hàng hóa.

Có lúc chỉ một hoặc hai người chèo xuồng.

Có lúc nước cạn, họ phải xuống bùn, vác cả chiếc xuồng trên vai.

Mỗi người mang khoảng 30kg.

Rừng tràm Hà Tiên khắc nghiệt.

Nước phèn mặn.

Sốt rét.

Thiếu thuốc.

Thiếu gạo.

Có những bữa cơm phải độn rau rừng vì gạo quý hơn tất cả.

Rồi bom đạn xuất hiện.

B52 liên tục oanh tạc.

Bom bi và mìn nằm dưới những lối đi.

Biệt kích có thể phục kích bất cứ lúc nào.

Nhiều đồng đội của Hương đã hy sinh.

Nhưng tuyến đường không thể dừng lại.

Một đoạn bị lộ, họ tìm đoạn khác.

Đường thủy nguy hiểm, họ đi đường bộ.

Bởi chỉ cần một chuyến hàng đến nơi, chiến trường lại có thêm vũ khí.

Chỉ cần một bao gạo được chuyển tới, những người lính ngoài mặt trận lại có thêm sức chiến đấu.

Và cứ như thế, những cô gái tuổi đôi mươi đã giữ cho đường 1C không bao giờ tắt.

Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng khi nhắc đến tuyến đường 1C, người ta vẫn nhớ đến những “bóng hồng thép” năm xưa – những người đã gửi lại tuổi xuân của mình giữa rừng tràm, dòng nước và bom đạn.

Họ nhỏ bé giữa chiến trường, nhưng ý chí thì chưa bao giờ nhỏ bé.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn