Bài viết

CÔ GÁI 17 TUỔI ĐÃ DÙNG MẠNG SỐNG ĐỂ CỨU HƠN 300 CÁN BỘ, CHIẾN SĨ

Trong lịch sử đấu tranh cách mạng của quê hương Quảng Nam, có những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nữ liệt sĩ Trương Thị Xáng là một người như thế. Chị hy sinh khi chưa tròn 18 tuổi, nhưng đã cứu sống hơn 300 cán bộ, chiến sĩ và du kích đang bị quân địch bao vây dưới lòng đất.

Quảng Ngãi14/08/2026Xã Tương Dương (Đoàn xã Tương Dương)11 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha và người chú tập kết ra miền Bắc sau Hiệp định Genève năm 1954. Ở quê nhà chỉ còn mẹ và các em nhỏ. Một người em trai của chị sau này cũng lên đường nhập ngũ và hy sinh.

Lớn lên giữa bom đạn chiến tranh, chứng kiến quê hương liên tục bị càn quét, chị sớm tham gia hoạt động cách mạng.

Khi mới khoảng 16 tuổi, Trương Thị Xáng đã làm nhiệm vụ liên lạc, cảnh giới và tham gia nhiều hoạt động bí mật phục vụ phong trào cách mạng địa phương.

⚔️

Những năm 1964–1965, vùng Đông huyện Thăng Bình là địa bàn bị quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn đánh phá rất dữ dội.

Để bảo vệ lực lượng cách mạng, nhân dân thôn Bình Túy đã xây dựng hệ thống địa đạo dài hơn 3 km dưới lòng đất.

Đây là nơi trú ẩn của cán bộ, du kích và nhiều cơ quan cách mạng của tỉnh, huyện và xã.

Ngày 22/2/1965, địch huy động nhiều đơn vị mở cuộc càn quét quy mô lớn vào Bình Giang.

Trong quá trình lùng sục, chúng phát hiện một cửa địa đạo gần nhà chị Xáng.

Lúc đó, bên dưới địa đạo có hơn 300 cán bộ, chiến sĩ, du kích và các cơ quan cách mạng đang trú ẩn.

Nếu hệ thống hầm ngầm bị phá, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

💔

Quân địch đổ xăng, thả khí độc xuống địa đạo, bắt dân làng đào phá hệ thống hầm ngầm.

Ai không chấp hành đều bị đánh đập dã man.

Trong hoàn cảnh ấy, Trương Thị Xáng cùng nhiều phụ nữ trong thôn đã nghĩ ra cách đối phó.

Người này đào một đoạn thì người khác lại lấp nhiều đoạn khác.

Nhờ vậy, suốt nhiều giờ liền, quân địch vẫn không thể xác định được hướng đi của địa đạo.

Để kéo dài thêm thời gian, chị bất ngờ giả vờ đau bụng dữ dội rồi ngã quỵ xuống đất.

Người dân bỏ việc đào bới để chăm sóc chị.

Nhờ sự nhanh trí ấy, thời gian được kéo dài đến tận chiều tối.

🌙

Đêm hôm đó, quân địch đóng quân ngay tại khu vực nhà chị để canh giữ cửa địa đạo.

Nhưng chính trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, Trương Thị Xáng lại tiếp tục nhận nhiệm vụ đặc biệt.

Chị cùng một số cơ sở cách mạng bí mật làm công tác binh vận, vận động một số binh lính đối phương rời bỏ hàng ngũ.

Đồng thời, lợi dụng sơ hở của địch, chị lấy chiếc đèn pin của viên trung đội trưởng để làm tín hiệu dẫn đường.

Ánh đèn nhỏ trong đêm đã giúp hơn 300 cán bộ, chiến sĩ và du kích lần lượt thoát ra khỏi địa đạo qua một cửa bí mật khác ven sông Trường Giang.

Toàn bộ lực lượng cách mạng đã rút lui an toàn.

💔

Nhưng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chị vẫn quay trở lại đúng nơi hẹn để đón những người lính đã đồng ý theo cách mạng.

Không may, ca gác đã thay người.

Những binh lính mới không hề biết câu chuyện trước đó.

Khi nhìn thấy ánh đèn phát tín hiệu trong đêm, chúng lập tức nổ súng.

Những viên đạn đã bắn trúng cô gái mới 17 tuổi.

Trương Thị Xáng ngã xuống ngay trên mảnh vườn của gia đình mình.

Máu của chị đã thấm đỏ mảnh đất quê hương.

Nhưng hơn 300 cán bộ, chiến sĩ và du kích đã được cứu sống.

🕯️

Điều khiến nhiều người xúc động là lúc ấy chị vẫn chưa đủ tuổi để được chính thức kết nạp Đảng.

Trong trái tim người con gái trẻ còn có một lời hẹn giản dị với người yêu trước ngày anh lên đường chiến đấu:

💬

“Em sẽ chờ anh đến ngày đất nước thống nhất.”

Nhưng lời hẹn ấy đã mãi mãi không thể thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn