Bài viết

CÔ GÁI 17 TUỔI TRÊN TUYẾN LỬA

Thái Nguyên09/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 17 tuổi, Nguyễn Thị Kim Huế đã đứng trước một quyết định mà có lẽ không cô gái nào ở tuổi ấy có thể dễ dàng hình dung hết được.

Đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Những con đường trên dãy Trường Sơn không chỉ là những vệt đất len qua núi rừng, mà là những mạch máu nối hậu phương với chiến trường. Mỗi mét đường được giữ thông có thể đồng nghĩa với việc một đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.

Huế mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Ở tuổi mười bảy, cô viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong.

Cô gái quê Quảng Bình ấy bước vào chiến trường với tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng Trường Sơn không có chỗ cho sự non nớt.

Huế được phân công làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 6, đơn vị 759, Đội 75, Công trường 12. Công việc của những cô gái trong đội là bảo đảm giao thông trên một trong những tuyến đường bị đánh phá ác liệt.

Mỗi khi bom vừa dứt, họ lại lao ra.

Đất đá bị bom cày tung phải được san xuống.

Hố bom phải được lấp.

Những đoạn đường bị phá phải được sửa ngay để xe có thể tiếp tục đi qua.Có những lúc máy bay vừa rời khỏi, khói bom còn chưa tan, những cô gái đã cầm cuốc, cầm xẻng chạy ra giữa con đường.

Có lần, trong khoảng hai giờ đồng hồ, đội của Huế đã lấp được bốn hố bom lớn.

Nhìn từ hôm nay, người ta có thể tưởng tượng đó là một công việc của sức mạnh.

Nhưng phía sau những chiếc cuốc, chiếc xẻng ấy là những cô gái tuổi mười bảy, mười tám, đôi mươi.

Họ không có áo giáp.

Không có những phương tiện bảo vệ như người ta có thể hình dung về chiến tranh ngày nay.

Thứ họ có là lòng can đảm, sự nhanh nhẹn và ý thức rằng con đường phía trước không được phép bị đứt.

Với những thành tích trong chiến đấu, Nguyễn Thị Kim Huế đã nhiều lần được tuyên dương. Năm 1967, tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc, bà được Chủ tịch Hồ Chí Minh gắn Huy hiệu Anh hùng.

Sau chiến tranh, người con gái từng sống giữa bom đạn ấy trở về với cuộc sống đời thường.

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng con đường Trường Sơn vẫn nằm trong ký ức.

Ngày nay, khi nhìn lại câu chuyện của Nguyễn Thị Kim Huế, điều khiến người ta xúc động không chỉ là những thành tích được ghi trong lịch sử.

Mà là hình ảnh một cô gái mười bảy tuổi.

Ở cái tuổi đáng lẽ còn được sống những ngày tháng bình yên bên gia đình, cô đã chọn bước vào nơi hiểm nguy nhất.

Cô và hàng vạn thanh niên xung phong khác đã góp sức giữ cho tuyến đường huyết mạch ấy không bị tê liệt.

Trường Sơn năm ấy có những đoàn xe đi qua.

Có những người lính đi qua.

Có những người trở về.

Và cũng có những người mãi mãi nằm lại.

Nhưng dưới mỗi bánh xe lăn qua con đường ấy, có một phần tuổi trẻ của những cô gái như Nguyễn Thị Kim Huế.

Một tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước giữa những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GÁI 17 TUỔI TRÊN TUYẾN LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa