Bài viết

Cô gái 19 tuổi để lại dấu ấn giữa chiến trường Mỹ Tho

Lê Thị Hồng Gấm là một nữ du kích quê Tiền Giang, tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi. Từ một cô gái làm công tác giao liên, chị dần đảm nhận nhiều nhiệm vụ hơn trong lực lượng du kích địa phương. Chị hy sinh năm 1970 khi mới 19 tuổi và sau đó được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đồng Tháp11/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951 tại Long Hưng, Châu Thành, Mỹ Tho, nay thuộc tỉnh Tiền Giang. Chị xuất thân trong một gia đình nông dân và có tuổi thơ gắn với vùng quê miền Tây Nam Bộ.

Điều khiến mình chú ý ngay từ đầu là chị tham gia cách mạng khi mới 16 tuổi.

Ở độ tuổi ấy, chị bắt đầu làm công tác giao liên cho lực lượng du kích xã. Công việc của một giao liên trong thời chiến không chỉ đơn giản là đưa một thông tin từ nơi này sang nơi khác. Người thực hiện nhiệm vụ phải di chuyển qua những khu vực nguy hiểm và luôn phải giữ bí mật.

Hồng Gấm hoạt động trong một địa bàn không rộng nhưng khá phức tạp. Nhiều lần chị phải đi qua những khu vực có lực lượng đối phương kiểm soát để đưa đón cán bộ và chuyển thông tin.

Những chuyến đi như vậy đòi hỏi sự nhanh nhẹn và bình tĩnh.

Một cô gái còn rất trẻ nhưng đã phải làm những việc mà người lớn cũng có thể gặp khó khăn.

Sau một thời gian làm giao liên, Hồng Gấm tiếp tục được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng hơn. Đến năm 18 tuổi, chị giữ vai trò xã đội phó tại quê nhà.

Điều đó cho thấy chị không chỉ tham gia một cách nhất thời.

Chị dần trở thành một cán bộ trẻ có trách nhiệm trong lực lượng địa phương.

Ban ngày, chị có thể phải hoạt động trong điều kiện bí mật; đến tối, chị còn đi vận động người dân hỗ trợ sản xuất và giúp đỡ cách mạng.

Nhìn vào những công việc ấy, mình thấy hình ảnh của Hồng Gấm không chỉ gắn với chiến đấu.

Chị còn là một người kết nối với người dân.

Trong chiến tranh, một lực lượng muốn tồn tại không thể chỉ dựa vào những người trực tiếp chiến đấu. Họ còn cần lương thực, thông tin, nơi trú và sự hỗ trợ của người dân địa phương.

Những người như Hồng Gấm góp phần duy trì những mối liên hệ đó.

Đến năm 1970, khi mới 19 tuổi, Hồng Gấm hy sinh trong một lần hoạt động.

Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, ngày 18/4/1970, chị cùng hai nữ du kích đi mua thực phẩm cho đơn vị thì bị phát hiện. Trong tình huống nguy hiểm, chị ở lại để hai đồng đội có cơ hội rút lui. Chị sau đó hy sinh.

Điều khiến câu chuyện của chị khiến mình suy nghĩ nhiều nhất chính là tuổi đời.

19 tuổi.

Một độ tuổi mà ngày nay nhiều người vẫn đang học tập, nghĩ về tương lai và khám phá những điều mình thích.

Còn Hồng Gấm đã dành những năm tuổi trẻ của mình cho một cuộc chiến mà bản thân không thể biết chắc ngày mai sẽ như thế nào.

Sau khi hy sinh, chị được truy tặng nhiều phần thưởng và danh hiệu, trong đó có danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1971. Tên chị cũng được đặt cho một số trường học và đường phố.

Nhưng mình nghĩ nếu chỉ nhớ Lê Thị Hồng Gấm bằng danh hiệu “anh hùng” thì vẫn chưa đủ.

Trước khi trở thành một cái tên trong lịch sử, chị chỉ là một cô gái trẻ ở một vùng quê miền Tây.

Chị có gia đình, có đồng đội và có một tương lai đáng lẽ còn rất dài.

Chiến tranh đã khiến tương lai ấy dừng lại quá sớm.

Điều mình muốn nhớ nhất về Lê Thị Hồng Gấm không phải là những con số về chiến công, mà là hình ảnh một cô gái 19 tuổi đã sống trong một hoàn cảnh rất khác với tuổi trẻ của chúng ta ngày nay. Chị bắt đầu từ một công việc giao liên khi mới 16 tuổi, từng bước nhận thêm trách nhiệm và cuối cùng hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ. Câu chuyện ấy khiến mình thấy rằng phía sau những trang lịch sử là những con người thật, có tuổi trẻ, gia đình và những ước mơ riêng. Và có lẽ điều đáng trân trọng nhất là nhớ đến họ như những con người, chứ không chỉ như những cái tên trong sách lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn