CÔ GÁI 22 TUỔI VÀ KHẨU SÚNG BÁC HỒ TRAO TẶNG
Năm 1952, giữa núi rừng Việt Bắc, một cô gái 22 tuổi đứng trước Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất. Chị là Nguyễn Thị Chiên, nữ trung đội trưởng du kích quê Thái Bình. Chị không mang theo một chiến công được kể bằng những lời hoa mỹ. Phía sau chị là những năm tháng bám dân, giữ làng, chống càn và nhiều lần đối diện với cái chết.
Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 tại huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Chị tham gia cách mạng từ năm 1946 và tổ chức một trung đội nữ du kích ở địa phương. Khi quân Pháp liên tục càn quét, nhiều cơ sở cách mạng bị tan rã, người dân hoang mang, chị vẫn bám sát địa bàn, vận động nhân dân, xây dựng lại cơ sở và tổ chức lực lượng chống càn.
Tháng 4/1950, Nguyễn Thị Chiên bị địch bắt. Chúng giam giữ, dụ dỗ và tra tấn chị suốt khoảng ba tháng. Có những lần chúng đưa chị ra bắn dọa để buộc khai báo. Nhưng cô gái trẻ vẫn im lặng. Không một lời khai.
Thoát khỏi nhà tù, dù cơ thể đầy thương tích và chân đau đến mức khó đi lại, chị không rời cuộc chiến. Chị trở về với đồng đội, tiếp tục hoạt động.
Năm 1951, những chiến công liên tiếp đến với nữ trung đội trưởng. Trong một trận phục kích trên đường 39 tháng 10, chị cùng đồng đội bắt sống nhiều lính Pháp, thu vũ khí. Tháng 12, khi quân địch lùng sục vào làng, chị chỉ huy nữ du kích bất ngờ xông ra bắt sống bốn tên, trong đó có một sĩ quan. Đầu năm 1952, trong trận đánh bốt An Bồi, chị cùng đồng đội phá hàng rào, đánh bộc phá, bắt sống quân địch và cõng thương binh ra ngoài an toàn.
Những thành tích ấy được báo cáo tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất năm 1952. Nguyễn Thị Chiên là nữ đại biểu duy nhất được chọn báo cáo điển hình. Tại Đại hội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tặng chị một khẩu súng ngắn của Người. Ngày 19/5/1952, chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành nữ Anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu

1 / 2


Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều đặc biệt là chính Bác Hồ cũng viết về chị trên Báo Nhân Dân. Trong bài viết, Bác nhấn mạnh hình ảnh một nữ du kích “bám sát lấy dân”, thương yêu đồng đội và kiên quyết chiến đấu.
Nguyễn Thị Chiên sau này tiếp tục công tác trong quân đội, mang quân hàm Trung tá trước khi nghỉ hưu. Nhưng hình ảnh cô gái 22 tuổi năm ấy vẫn là hình ảnh đẹp nhất: một người trẻ bình dị, không đầu hàng trước tra tấn, không bỏ cuộc sau thương tích và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của bản thân.
Hôm nay, chúng ta không còn sống giữa những cuộc càn quét hay tiếng súng. Nhưng câu chuyện của Nguyễn Thị Chiên vẫn đặt ra một câu hỏi cho tuổi trẻ:
Khi gặp khó khăn, chúng ta sẽ chọn lùi bước hay kiên trì đi tiếp?
Bởi đôi khi, bản lĩnh của tuổi trẻ không nằm ở việc ta mạnh đến đâu, mà nằm ở việc sau mỗi lần bị đánh ngã, ta có đủ niềm tin để đứng dậy và tiếp tục hay không.



