🌸 CÔ GÁI BÊN CON ĐƯỜNG LỬA
🌸 CÔ GÁI BÊN CON ĐƯỜNG LỬA
Ngày ấy, cô gái tên Hương vừa tròn mười chín tuổi đã tình nguyện rời quê, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong. Hành trang của cô chẳng có gì nhiều, chỉ vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay mẹ may và một cuốn sổ nhỏ. Nhiệm vụ của Hương là cùng đồng đội san lấp hố bom, sửa đường và bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua những cung đường ác liệt. Có những đêm bom rơi liên tục, mặt đất rung chuyển, nhưng khi tiếng bom vừa dứt, Hương và đồng đội lại lao ra đường, người xúc đất, người chuyển đá, người soi đèn giữa màn đêm để kịp thông tuyến. Một lần, sau một trận bom, Hương tìm thấy một nhành hoa rừng còn nguyên giữa đất đá. Cô hái nó, ép vào cuốn sổ và viết: “Sau này hòa bình, mình sẽ trồng thật nhiều hoa.” Đồng đội cười hỏi: “Nếu hòa bình, Hương muốn làm gì?” Cô đáp: “Mình sẽ về quê, mở một lớp học nhỏ cho trẻ con.” Nhưng ước mơ giản dị ấy đã không thành hiện thực. Trong một lần làm nhiệm vụ, Hương hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi. Cuốn sổ nhỏ được đồng đội giữ lại và trao cho gia đình. Nhiều năm sau, người mẹ già vẫn giữ cuốn sổ ấy như báu vật. Trang giấy đã úa màu, nhưng dòng chữ “Sau này hòa bình, mình sẽ trồng thật nhiều hoa” vẫn còn nguyên. Rồi chiến tranh kết thúc. Con đường năm xưa giờ đã rộng hơn, hai bên phủ đầy cây xanh và hoa dại. Người dân đi qua nơi ấy có thể không biết rằng dưới lớp đất bình yên hôm nay từng có một cô gái tuổi đôi mươi đã gửi lại cả tuổi xuân. Hương không kịp nhìn thấy mùa hoa mình mơ ước, nhưng từ sự hy sinh của cô và biết bao người trẻ năm ấy, đất nước đã có một mùa hoa lớn hơn — mùa hoa của hòa bình. 🌸🇻🇳


