Cô gái bên cửa sổ
Mỗi chiều, cô gái đều ngồi bên cửa sổ đọc thư.
Có hôm thư đến.
Có hôm không.
Nhưng cô vẫn ngồi đó.
Người yêu cô ở một chiến trường xa.
Trong thư anh kể về những đêm hành quân, những cánh rừng và những người đồng đội.
Anh hiếm khi kể về gian khổ.
Anh chỉ viết:
“Em hãy sống vui. Anh sẽ cố gắng trở về.”
Một ngày, cô không còn nhận được thư nữa.
Nhưng cô vẫn giữ thói quen ngồi bên cửa sổ.
Cho đến cuối đời.
Người ta hỏi vì sao.
Cô nói:
“Ngày trước anh ấy từng bảo tôi rằng, mỗi khi nhớ anh thì hãy nhìn về phía con đường trước cửa.”
Cô đã nhìn con đường ấy suốt nhiều năm.
Không phải để chờ một người trở về.
Mà để giữ lại một phần tuổi trẻ.



