Khác

CÔ GÁI BÊN DÒNG NHẬT LỆ – NGUYỄN THỊ XUÂN

Đào Thị Thanh Nga

Lào Cai15/08/2026phường Hồng An (phường Hồng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, Quảng Bình là một trong những địa bàn đặc biệt quan trọng. Nằm trên tuyến đường chi viện từ miền Bắc vào miền Nam, nơi đây thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay Mỹ. Trong hoàn cảnh đó, rất nhiều thanh niên địa phương tham gia lực lượng thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và các đội bảo đảm giao thông. Một trong những hình ảnh tiêu biểu của thế hệ trẻ thời kỳ ấy là những cô gái vừa tuổi đôi mươi nhưng đã phải đảm nhiệm những công việc vô cùng nặng nề.

Nguyễn Thị Xuân là một trong những người trẻ tham gia công tác phục vụ chiến đấu trên tuyến lửa. Nhiệm vụ của những thanh niên tại đây không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng. Họ có thể làm đường, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông, vận chuyển lương thực hoặc hỗ trợ bộ đội. Nhưng tất cả những công việc ấy đều diễn ra dưới nguy cơ máy bay đánh phá.Trên những tuyến đường qua Quảng Bình, mỗi đoàn xe vận tải muốn đi qua phải phụ thuộc vào lực lượng bảo đảm giao thông. Khi bom đánh trúng đường, các chiến sĩ và thanh niên xung phong lập tức tìm cách san lấp hố bom. Có những đoạn đường vừa sửa xong lại tiếp tục bị đánh phá. Công việc vì thế phải được thực hiện liên tục.

Nguyễn Thị Xuân cùng đồng đội nhiều lần làm nhiệm vụ trong điều kiện như vậy. Ban ngày, máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Ban đêm, các đoàn xe vẫn phải tiếp tục hành quân. Người trẻ ở tuyến lửa gần như không có một ngày bình thường.Trách nhiệm của họ là giữ cho tuyến giao thông không bị gián đoạn. Đây là nhiệm vụ tưởng chừng không hào nhoáng như một trận đánh lớn, nhưng lại có ý nghĩa sống còn. Nếu đường bị phá, lương thực, thuốc men và vũ khí không thể được vận chuyển vào chiến trường. Vì vậy, mỗi đoạn đường được thông cũng có nghĩa là một phần sức mạnh của hậu phương được đưa đến tiền tuyến.

Những cô gái thanh niên xung phong thường còn rất trẻ. Nhiều người vừa rời ghế nhà trường không lâu. Họ mang theo những ước mơ rất bình dị: được học tập, có một gia đình, có một cuộc sống yên bình. Nhưng chiến tranh khiến những ước mơ ấy phải tạm gác lại.Có những đêm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ ngồi bên nhau dưới ánh đèn nhỏ, chia sẻ từng mẩu lương thực và kể chuyện quê nhà. Sáng hôm sau, tiếng máy bay lại vang lên và họ tiếp tục công việc. Chính những khoảnh khắc bình dị ấy tạo nên hình ảnh đẹp về tuổi trẻ trong chiến tranh.Quảng Bình được mệnh danh là tuyến lửa trong những năm chống Mỹ. Nhiều địa danh trở thành những điểm giao thông quan trọng. Những con người làm nhiệm vụ ở đó không chỉ chiến đấu bằng súng mà còn bằng cuốc, xẻng, đôi vai và sức trẻ.

Nguyễn Thị Xuân và những đồng đội của mình đại diện cho một thế hệ thanh niên đã lựa chọn cống hiến tuổi trẻ trong hoàn cảnh đất nước cần họ. Trách nhiệm của họ là hoàn thành công việc được giao dù biết rằng nguy hiểm luôn ở rất gần.Nhìn lại cuộc chiến, chúng ta thường nhớ đến những trận đánh lớn và những chiến thắng nổi tiếng. Nhưng nếu không có những người mở đường, sửa đường, vận chuyển lương thực và chăm sóc thương binh thì những chiến thắng ấy sẽ khó có thể đạt được.Đó chính là điều câu chuyện của những thanh niên tuyến lửa nhắc nhở chúng ta. Lịch sử được làm nên không chỉ bởi những người đứng ở tuyến đầu cầm súng, mà còn bởi những người âm thầm giữ cho con đường phía sau luôn được nối liền.

Ngày nay, những con đường ở Quảng Bình đã thay đổi rất nhiều. Xe cộ đi lại thuận tiện, người dân có thể sống trong hòa bình. Nhưng dưới những con đường hiện đại ấy là ký ức về những năm tháng mà từng mét đường phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả sự hy sinh của biết bao người trẻ.Những cô gái năm xưa có thể không nổi tiếng như những vị tướng hay những người anh hùng được ghi tên trong sách giáo khoa. Nhưng họ chính là một phần không thể thiếu của lịch sử. Họ đã đem tuổi xuân của mình đặt vào những con đường giữa bom đạn, để rồi khi hòa bình trở lại, những con đường ấy tiếp tục đưa con người đến tương lai.

Đó cũng chính là vẻ đẹp đặc biệt của thời hoa lửa: giữa những ngày tháng khắc nghiệt nhất, tuổi trẻ vẫn biết sống, biết yêu quê hương và biết gánh lấy trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GÁI BÊN DÒNG NHẬT LỆ – NGUYỄN THỊ XUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa