Cô gái bên dòng sông xanh
Hạnh không nhớ mình bắt đầu chèo đò từ khi nào. Có lẽ là từ ngày chuyến phà cuối cùng bị bom đánh sập.
Con sông không rộng, nhưng nước xiết. Người ta sợ qua lại, còn Hạnh thì không.
“Bên kia còn người chờ,” cô nói.
Ban đầu chỉ là vài chuyến chở dân. Rồi dần dần, bộ đội tìm đến. Họ cần qua sông nhanh, lặng lẽ, không dấu vết.
Hạnh trở thành người đưa đò duy nhất.
Một đêm mưa lớn, một nhóm thương binh được đưa đến bến. Trong số đó có một người bị thương rất nặng.
“Không qua kịp là không sống nổi,” một người nói.
Pháo bắt đầu dội xuống hai bờ. Nước sông nổi sóng.
“Đợi chút đi!” ai đó hét.
Hạnh đã đẩy thuyền ra.
Cô chèo, từng nhịp dứt khoát. Đạn rơi phía sau, nước bắn lên ướt lạnh. Người bị thương thở dốc từng hơi.
Giữa dòng, một tiếng nổ lớn làm con thuyền chao đảo. Mọi người hoảng loạn.
Hạnh không quay đầu. Cô chỉ nói:
“Ngồi yên.”
Giọng cô nhỏ, nhưng đủ khiến mọi người lặng lại.
Khi thuyền chạm bờ bên kia, người thương binh vẫn còn thở.
Đêm đó, không ai nói gì nhiều. Chỉ có một người lính trẻ nhìn theo bóng Hạnh quay lại giữa mưa, thì thầm:
“Cô ấy không phải người thường.”
Nhưng Hạnh vẫn chỉ là một cô gái — sáng hôm sau lại ra bến, như chưa từng có gì xảy ra.



