“CÔ GÁI BÊN TRẠM QUÂN Y”
HÀ NGỌC ANH
Ở phía sau những trận đánh luôn có những trạm quân y. Nơi đó có những người bác sĩ, y tá và dân công ngày đêm chăm sóc thương binh. Nhiều cô gái trẻ rời quê hương để trở thành y tá khi tuổi đời còn rất nhỏ. Họ học cách băng bó vết thương, tiêm thuốc và chăm sóc những người lính bị thương. Có những đêm thương binh được đưa về liên tục. Cô y tá vừa băng bó cho người này lại chạy sang người khác. Có người bị thương rất nặng, có người chỉ kịp nói một câu nhờ gửi lời về cho gia đình. Những cô gái ấy nghe rất nhiều câu chuyện của người lính nhưng không phải lúc nào cũng có thể giúp họ trở về. Khi một người lính không qua khỏi, họ lại cùng đồng đội lo phần cuối cùng cho người đã mất. Sau đó, họ tiếp tục công việc với những người bệnh khác. Có những nữ y tá đã hy sinh ngay tại trạm quân y khi bom đánh xuống. Người ta thường nói người lính nơi chiến trường đối mặt với cái chết mỗi ngày, nhưng những người chăm sóc họ cũng sống trong hoàn cảnh tương tự. Đôi bàn tay của những cô gái quân y không cầm súng, nhưng đôi bàn tay ấy đã giữ lại sự sống cho biết bao người lính giữa những năm tháng khốc liệt nhất.



