Cô gái Bến Tre – Nguyễn Thị Đào, người “nằm dưới cầu cứu đồng đội”
Đào sinh ra giữa vùng dừa xanh Bến Tre. Từ nhỏ đã nghịch ngợm, trèo dừa nhanh hơn con trai. Khi lớn, Đào gia nhập đội du kích Ấp Tân Hòa.
Một lần, giặc càn quét bất ngờ. Đồng đội của Đào bị kẹt bên kia cầu gỗ, không qua được vì địch chốt đầu cầu. Đào quyết định làm mồi nhử. Chị giả làm cô gái gánh nước đi qua, mỉm cười chào lính. Khi tới giữa cầu, Đào giả vờ trượt chân rơi xuống. Lính chạy lại cứu, nhốn nháo cả lên. Lợi dụng lúc hỗn loạn, đồng đội chị băng qua rừng thoát.
Nhưng đó chưa phải lần dũng cảm nhất. Có đêm, Đào cùng tổ du kích đặt mìn dưới chân cầu Rạch Mơn. Máy bay địch bất ngờ rọi pháo sáng. Cả tổ rút vào mép sông, nhưng mìn đã đặt rồi, nếu giật nổ lúc đó sẽ lộ vị trí. Đào quyết định chui xuống gầm cầu, nằm sát chân cọc, giữ chốt mìn không phát nổ. Nước chảy xiết, từng mảng rác đập vào người, nhưng chị vẫn giữ nguyên suốt gần một giờ – đến khi địch bay qua.
Khi lên bờ, người chị tím tái vì lạnh, tay run lẩy bẩy, nhưng chỉ nói: “Còn sống là may rồi.”
Đêm hôm sau, mìn được kích nổ đúng thời điểm, phá tan đoàn xe địch. Tên Đào được dân làng gọi là “Cô gái nằm dưới cầu”, nghe tưởng nhẹ, nhưng ẩn trong đó là cả một đời gan dạ.


