"CÔ GÁI BOM BI" BÊN DÒNG SÔNG HẬU
Trong dòng chảy lịch sử đầy thăng trầm của vùng đất An Giang, bên cạnh những chiến công oanh liệt của các đấng mày râu, hình ảnh người phụ nữ miền Tây Nam Bộ luôn hiện lên như những dải lụa mềm mại nhưng bền bỉ, dẻo dai. Trong số đó, bà Lê Thị Xi (bí danh Ba Sy) là một biểu tượng rực rỡ cho tinh thần bất khuất, một người phụ nữ đã dành trọn cuộc đời mình để phụng sự Tổ quốc và nhân dân.
Bà Lê Thị Xi ( Ba Sy) sinh năm 1938 quê ở Hoà Hưng, Sài Gòn trong một gia đình trí thức. Năm 1943 phát xít Nhật vào Đông Dương, thực dân Pháp đầu hàng. Quan chức lần lượt xuống tàu về nước. Vào lúc gia đình chuẩn bị xuống tàu thì hai anh em ông Sạt quyết định dắt nhau về An Giang. Kể từ đó, hai anh em sống ở quê ngoại, một nơi rất gần với vùng căn cứ cách mạng bảy núi. Ngay từ thời trẻ, bà không chọn cho mình một cuộc sống bình lặng, khuê các mà chọn con đường chông gai nhất: Con đường giải phóng dân tộc.
Năm 1949, quân ta tấn công địch tại cầu sắt Vĩnh Thông, chiến thương đưa lên vồ Cai tổng đồng, nhà ông ngoại thành trạm cứu thương. Đang cần thuốc cho y tá điều trị nên Sạt và Năm Võ bàn tính nhau: giau việc này cho Sy đi Châu Đốc mua giùm. Thế là Sy sáng đi, chiều về mang đủ túi thuốc bông băng y tế cho bộ đội; ý Sy cũng muốn lập công để được đi làm bộ đội. Sau việc này, xi nằng nặc đòi đi theo. Thế là Sy thật sự tham gia cách mạng năm 1949 lúc tròn 10 tuổi
Trong trận đánh cầu sắt Vĩnh Thông, nhà ngoại ông từng là trạm cứu thương cho bộ đội. Gia đình ông cũng có người cậu thứ năm tham gia cách mạng. Trong hoàn cảnh đó, cả hai anh em đều giác ngộ cách mạng, bắt đầu đi vào cuộc chiến đấu gian khổ. Công việc đầu tiên là làm giao liên tuyến bảy núi Châu Đốc. Sau đó ông Sạt tập kết ra Bắc, còn ba Sy ở lại căn cứ bảy núi cùng nhân dân miền Nam tiếp tục cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước
Những năm đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ, ba Sy thoát ly gia đình đi học các lớp bồi dưỡng về nghiệp vụ y tá, chính trị văn hóa, đồng thời tiếp tục công tác giao liên, chịu trách nhiệm liên lạc, móc nối với các trạm giao đi bí mật ở Châu Đốc
Trong truyện ký đội quân tóc dài An Giang đồng chí Trịnh Minh Trị đặt cho nữ chiến sĩ Lê Thị Xi biệt danh “cô gái bom bi” , bởi chiến công nổi bật nhất của cô chính là thu lượm bom bi câm của địch mang về làm vật liệu chế tạo thành vũ khí cho bộ đội ta đánh giặc
Hành trình của bà bắt đầu từ những việc làm thầm lặng như liên lạc, tiếp tế, vận động quần chúng. Chính môi trường thực tiễn tại vùng sông nước Cửu Long – nơi địch kiểm soát gắt gao – đã tôi luyện nên một Lê Thị Xi nhạy bén, mưu trí và sắt đá. Với bà, cách mạng không phải là lý thuyết khô khan, mà là hành động để cứu lấy đồng bào, cứu lấy quê hương.
Cuộc đời bà gắn liền với những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường miền Tây. Trên các cương vị lãnh đạo phong trào phụ nữ và cán bộ cốt cán tại địa phương, bà đã để lại những dấu ấn đậm nét: Bà là bậc thầy của nghệ thuật vận động quần chúng. Bà hiểu rằng "Dân là gốc", nên dù địch có càn quét, bao vây, bà vẫn kiên trì bám trụ trong dân, xây dựng các cơ sở cách mạng bí mật. Hình ảnh người nữ cán bộ Ba Sy gần gũi, chân thành nhưng vô cùng quyết liệt đã trở thành điểm tựa tinh thần cho bà con vùng giải phóng. Trong sự nghiệp, bà không ít lần đối mặt với hiểm nguy, bị địch truy lung gắt gao. Thế nhưng, với bản lĩnh của một người cộng sản trung kiên, bà đã lãnh đạo phong trào phụ nữ đấu tranh chính trị trực diện với kẻ thù, kết hợp nhuần nhuyễn "ba mũi giáp công", góp phần làm thất bại các chiến dịch bình định của địch trên địa bàn tỉnh An Giang. Khi đất nước thống nhất, bà lại tiếp tục cống hiến cho công cuộc tái thiết quê hương. Với bà, sự nghiệp cách mạng không có điểm dừng, chỉ chuyển từ mặt trận súng đạn sang mặt trận xây dựng đời sống ấm no cho nhân dân. Cuộc đời bà Lê Thị Xi là một cuốn sách mở về đạo đức và nhân cách: Bà đại diện cho thế hệ phụ nữ Việt Nam sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng tư vì nghĩa lớn. Sự hy sinh ấy không phô trương nhưng có sức lan tỏa mãnh liệt. Qua hành trình của bà, chúng ta thấy được hình ảnh người phụ nữ không chỉ giỏi việc nhà mà còn đảm đương xuất sắc việc nước, có tầm nhìn lãnh đạo và ý chí thép. Bà đã đi xa, nhưng tên tuổi và những cống hiến của bà vẫn mãi khắc ghi trong lịch sử Đảng bộ và nhân dân An Giang. Bà là minh chứng sống động nhất cho câu nói: "Anh hùng không cứ phải là người cầm súng trên tay, mà là người giữ được ngọn lửa chính nghĩa trong tim qua mọi bão tố."
Thế hệ trẻ hôm nay cần học tập ở bà tinh thần trung kiên, tận tụy và lòng biết ơn sâu sắc đối với mảnh đất quê hương. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người nữ anh kiệt như bà Ba Sy, để ngọn lửa cách mạng và lòng yêu nước mãi mãi cháy sáng trên dòng sông Hậu hiền hòa.



