Cô gái, chàng trai dân công hỏa tuyến.dbộ
Cô gái, chàng trai dân công hỏa tuyến – những anh hùng không cần huân chương, bởi sự hy sinh của họ đã làm nên chiến thắng và hòa bình hôm nay.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, đặc biệt ở Quảng Trị – mảnh đất tuyến lửa, hình ảnh cô gái, chàng trai dân công hỏa tuyến đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Họ không mang quân hàm, không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng con đường họ đi chính là chiến trường. Đêm xuống, khi pháo sáng quét trắng bầu trời, họ gánh gạo, tải đạn, cáng thương binh, mở đường tiếp tế cho bộ đội vào Thành cổ. Ban ngày ẩn mình trong hầm hào, ban đêm lại lặng lẽ lên đường, bước đi giữa ranh giới sống – chết.
Những cô gái Quảng Trị vai gầy mà gánh nặng, đôi bàn tay chai sần vì đạn dược, gạo muối. Có người vừa rời mái trường, chưa kịp biết son phấn là gì đã quen với bùn đất, khói lửa. Nhiều cô gái mãi mãi nằm lại bên bờ sông Thạch Hãn, tuổi xuân gửi vào lòng đất mẹ.
Những chàng trai dân công tuổi mười tám, đôi mươi, khỏe khoắn và gan góc. Họ cõng thương binh vượt mưa bom, kéo pháo qua bãi trống, sửa đường ngay khi bom vừa dứt tiếng nổ. Có người ngã xuống, tay vẫn còn nắm chặt cáng thương.
Điều làm nên sức mạnh của dân công hỏa tuyến không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình người. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt; che chở nhau khi pháo dội; gọi nhau bằng những cái tên thân thương như anh em ruột thịt.
Chiến tranh qua đi, nhiều người trở về với thân thể không còn lành lặn, nhiều người không trở lại. Tên tuổi của họ có thể không khắc đầy đủ trên bia đá, nhưng họ đã khắc sâu vào lịch sử bằng chính cuộc đời mình.



