Cựu chiến binh

“Cô gái chạy giữa đồng để cứu người phi công”

Tháng 7/1968, một chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi trên vùng trời Thanh Chương. Nghĩ rằng đó là máy bay địch, người dân và lực lượng địa phương nhanh chóng tìm đến để bắt phi công. Nhưng khi đến nơi, nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Lạc bất ngờ nhận ra ngôi sao đỏ trên ngực người phi công. Đó là phi công ta – Phạm Phú Thái – đang bị thương nặng. Bà Lạc lập tức ngăn mọi người, rồi cùng nhân dân đưa người phi công về cứu chữa. Gần 40 năm sau, hai người mới có dịp gặp lại nhau.

Ninh Bình08/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi trưa tháng 7

Năm 1968, chiến tranh chống Mỹ đang ở giai đoạn vô cùng ác liệt.

Nguyễn Thị Lạc khi ấy mới ngoài 20 tuổi, là chiến sĩ của Xưởng in Quân khu 4 đóng tại Thanh Trường, Thanh Chương. Trước đó, bà từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong và công tác tại Đại đội Công binh phà Bến Thủy.

Một ngày tháng 7, khi đơn vị đang ăn cơm, tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên bầu trời.

Mọi người ngẩng đầu.

Một chiếc máy bay đang bốc cháy.

Trong suy nghĩ của những người dân giữa thời chiến, phản xạ đầu tiên là:

Máy bay địch bị bắn rơi!

Nguyễn Thị Lạc cùng một người khác lập tức mang súng K44, chạy băng qua đồng hướng về nơi máy bay rơi.


Cuộc chạy đua giữa cánh đồng

Khi hai người tiến gần khu vực máy bay rơi, một cảnh tượng hiện ra trước mắt.

Hàng trăm người dân Thanh Trường mang theo cuốc, thuổng, gậy và súng ống đang đổ về phía trước.

Ai cũng muốn nhanh chóng bắt được phi công.

Không khí lúc ấy vô cùng căng thẳng.

Nhưng rồi, khi đến gần người phi công, Nguyễn Thị Lạc bỗng khựng lại.

Trên ngực người phi công có lá cờ đỏ sao vàng.

Không phải phi công Mỹ.

Đó là phi công của ta.

Trong khoảnh khắc ấy, bà Lạc lập tức giương khẩu K44 lên, bắn một phát chỉ thiên và hô lớn:

“Phi công ta bà con ơi, không ai được xâm phạm!”

Đám đông đang tiến về phía trước lập tức dừng lại.

Từ chỗ căng thẳng, mọi người chuyển sang một nhiệm vụ khác:

Cứu người.


Từ “bắt giặc” thành “cứu đồng đội”

Người phi công bị thương rất nặng.

Nếu không được cấp cứu kịp thời, tính mạng có thể gặp nguy hiểm.

Mọi người nhanh chóng tìm cách đưa anh về Xưởng in Quân khu 4.

Người dân địa phương cùng các chiến sĩ phối hợp sơ cứu và chăm sóc.

Không còn ai nghĩ đến chuyện bắt giữ.

Không còn tiếng hò reo.

Chỉ còn những con người đang cố gắng cứu một người lính vừa trở về từ bầu trời.

Người phi công ấy là Phạm Phú Thái, khi đó còn rất trẻ, thuộc biên đội của Đại đội 1, Trung đoàn 921. Máy bay của ông bị tên lửa Mỹ bắn trúng trong khi làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận tải chiến lược Bắc – Nam. Khi nhảy dù xuống Thanh Trường, ông bị thương.


Một cô gái bên giường bệnh

Sau khi được sơ cứu, sức khỏe người phi công dần ổn định.

Ông ở lại Thanh Trường hơn một ngày trước khi được xe từ Hà Nội vào đón.

Trong khoảng thời gian ấy, do bị thương và nhiều lần bất tỉnh, ông không nhớ rõ tên những người đã cứu mình.

Nhưng có một hình ảnh ông nhớ.

Đó là hình ảnh một cô gái thường xuyên ở bên cạnh, chăm sóc, quạt mát và xua muỗi cho ông.

Nhiều năm sau, khi hồi tưởng lại những ngày tháng ấy, ông vẫn nhớ hình ảnh người con gái đã tận tình chăm sóc mình.

Nhưng ông không biết tên cô.

Còn cô gái ấy cũng chẳng nghĩ rằng việc mình làm sẽ được ai nhớ đến.

Đối với Nguyễn Thị Lạc, đó đơn giản là việc phải làm.

Thấy đồng đội bị thương thì cứu.


Gần 40 năm sau

Chiến tranh kết thúc.

Mỗi người đi một con đường.

Nguyễn Thị Lạc trở về với cuộc sống đời thường.

Phạm Phú Thái tiếp tục binh nghiệp và sau này trở thành Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Gần 40 năm sau ngày chiếc máy bay rơi xuống Thanh Trường, một vị khách bất ngờ tìm đến nhà bà Lạc.

Người khách ấy chính là Phạm Phú Thái.

Cuộc gặp gỡ sau hàng chục năm khiến câu chuyện năm xưa được nhớ lại.

Người phi công năm nào cuối cùng cũng biết tên người con gái đã chạy giữa đồng, nhận ra lá cờ đỏ sao vàng trên ngực mình và giúp ông thoát khỏi tình thế nguy hiểm.

Còn bà Lạc cũng gặp lại người chiến sĩ trẻ mà mình từng chăm sóc trong những ngày bom đạn.


Điều còn lại sau chiến tranh

Điều đáng quý trong câu chuyện này là không có một chiến công được chuẩn bị từ trước.

Không có mệnh lệnh dài dòng.

Không có sự tính toán.

Chỉ có một khoảnh khắc nhận ra đồng đội.

Nếu Nguyễn Thị Lạc không kịp nhận ra lá cờ trên ngực người phi công, có thể câu chuyện đã diễn biến theo một hướng khác.

Nhưng chính sự bình tĩnh và nhanh trí của một cô gái trẻ đã giúp mọi người nhận ra:

Người đang nằm trước mặt họ không phải kẻ thù. Đó là một người lính Việt Nam vừa trở về từ trận chiến trên bầu trời.


🌿 Lời kết

Chiến tranh thường được kể bằng những trận đánh lớn, những chiến công vang dội.

Nhưng đôi khi, lịch sử lại được giữ lại bởi một khoảnh khắc rất nhỏ.

Một cô gái chạy qua cánh đồng.

Một phát súng chỉ thiên.

Một tiếng hô giữa đám đông.

Một người phi công mang trên ngực lá cờ đỏ sao vàng.

Và những người dân đang truy bắt “giặc lái” lập tức trở thành những người cứu một người lính.

Gần 40 năm sau, họ mới gặp lại nhau. Nhưng có những nghĩa tình không cần chờ đến ngày gặp lại mới được gọi tên.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Lạc nhắc chúng ta rằng:

Trong chiến tranh, lòng yêu nước không chỉ thể hiện ở việc cầm súng chiến đấu, mà còn ở cách con người bảo vệ, cứu giúp và giữ gìn sự sống của đồng đội.

Và có lẽ điều đẹp nhất của câu chuyện ấy chính là: người con gái năm xưa không xem mình là người lập công. Bà chỉ nghĩ mình đã làm một việc mà bất cứ người đồng đội nào cũng sẽ làm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn