Bài viết

CÔ GÁI ĐẾM BOM – ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG CỦA THỜI HOA LỬA

Luôn biết ơn và ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sỹ

Nghệ An01/07/2026Nguyễn Thị Thu (Đoàn viên chi đoàn trường Mầm Non Diễn An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người bước vào lịch sử bằng những chiến công hiển hách.

Có những con người đi vào trái tim nhân dân bằng sự hy sinh thầm lặng.

Và có một cô gái đã khiến cả đất nước khâm phục bởi một công việc mà chỉ cần nghe thôi cũng đủ rùng mình.

Đó là chị La Thị Tám – người con gái của Hà Tĩnh, người được cả nước trìu mến gọi bằng cái tên "Cô gái đếm bom".

Năm 1968.

Chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt.

Ngã ba Đồng Lộc trở thành "tọa độ lửa". Ngày nào máy bay Mỹ cũng quần thảo, trút xuống hàng trăm quả bom nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam.

Sau mỗi trận ném bom, điều đầu tiên cần làm không phải là san đường.

Mà là…

Có bao nhiêu quả bom đã nổ?

Có bao nhiêu quả chưa nổ?

Có còn bom nổ chậm nằm dưới lòng đất hay không?

Chỉ cần một sai sót nhỏ…

Hàng trăm chiến sĩ, hàng chục đoàn xe có thể mất mạng.

Người nhận nhiệm vụ ấy là một cô gái mới ngoài đôi mươi.

Không súng.

Không áo giáp.

Không mũ chống đạn.

Chỉ có một cuốn sổ nhỏ, một chiếc bút chì và một trái tim không biết sợ.

Sau mỗi trận bom, chị La Thị Tám lao ngay đến hiện trường.

Khói còn nghi ngút.

Đất đá còn nóng.

Bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Thế nhưng chị vẫn bình tĩnh đi từng bước, quan sát từng hố bom, ghi chép tỉ mỉ số lượng bom rơi, vị trí bom chưa nổ rồi báo ngay cho lực lượng công binh xử lý.

Ngày này qua ngày khác.

Tháng này qua tháng khác.

Có những hôm chị phải đếm hàng trăm hố bom.

Đồng đội hỏi:

"Em không sợ à?"

Chị chỉ cười hiền:

"Nếu mình sợ thì ai sẽ làm?"

Một câu nói giản dị.

Nhưng chứa đựng cả lòng yêu nước và sự dũng cảm phi thường.

Bom đạn không khuất phục được người con gái ấy.

Khói lửa không làm tắt nụ cười của tuổi trẻ.

Giữa chiến trường ác liệt, chị vẫn cất tiếng hát động viên đồng đội.

Tiếng hát ấy át tiếng bom.

Tiếng hát ấy tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người lính.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất.

Người ta hỏi chị:

"Điều gì khiến chị vượt qua được nỗi sợ?"

Chị chỉ nhẹ nhàng đáp:

"Tôi không nghĩ mình là người anh hùng. Tôi chỉ nghĩ, nếu mình làm tốt công việc thì sẽ có thêm nhiều người được sống."

Chính câu trả lời ấy đã khiến tôi lặng người.

Hóa ra…

Anh hùng không phải là người không biết sợ.

Anh hùng là người biết vượt qua nỗi sợ vì người khác.

Kính thưa quý vị!

Là Bí thư Chi đoàn của một trường mầm non, mỗi sáng được đón những gương mặt trẻ thơ hồn nhiên đến lớp, tôi càng thấu hiểu giá trị của hòa bình.

Những tiếng cười trong trẻo hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao con người như chị La Thị Tám.

Các chị giữ con đường thông suốt bằng lòng dũng cảm.

Còn chúng tôi hôm nay giữ tương lai đất nước bằng tri thức, bằng tình yêu nghề và bằng sự tận tâm với từng đứa trẻ.

Mỗi bài học về lòng biết ơn.

Mỗi câu chuyện lịch sử.

Mỗi lá cờ đỏ tung bay trong sân trường.

Đều là cách để ngọn lửa yêu nước được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Xin được kết thúc câu chuyện bằng một suy nghĩ mà tôi luôn ghi nhớ:

Có những bông hoa nở trong vườn xuân.

Có những bông hoa nở giữa bom rơi.

Và chính những bông hoa của thời hoa lửa đã làm nên mùa xuân hòa bình cho dân tộc Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GÁI ĐẾM BOM – ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG CỦA THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa