CÔ GÁI ĐẾM BOM Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Những năm chống Mỹ, La Thị Tám mới ngoài mười tám tuổi nhưng được giao nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: đứng trên đỉnh núi quan sát máy bay Mỹ, đếm số bom rơi xuống Ngã ba Đồng Lộc để báo cho lực lượng thanh niên xung phong và công binh kịp thời san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt.
Ngã ba Đồng Lộc năm 1968 là một trong những “tọa độ lửa” khốc liệt nhất miền Bắc. Máy bay Mỹ đánh phá suốt ngày đêm nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam.
Giữa khói bom ấy, cô gái trẻ La Thị Tám nhận nhiệm vụ đứng trên một điểm cao để quan sát.
Công việc của chị là đếm từng quả bom rơi.
Mỗi khi máy bay xuất hiện, chị phải nhanh chóng xác định vị trí bom nổ, ghi nhớ số lượng và chạy báo cho các đơn vị dưới chân núi.
Có những ngày hàng trăm quả bom trút xuống. Đất đá văng mù trời, cây cối gãy đổ, nhưng chị vẫn kiên trì bám trụ.
La Thị Tám kể lại rằng có lúc bom nổ gần đến mức sức ép hất chị ngã xuống đất, tai ù đặc, mắt cay xè vì khói bụi. Nhưng vừa tỉnh lại, chị lại tiếp tục nhìn lên bầu trời để đếm.
Nhờ những thông tin báo cáo kịp thời của chị, lực lượng thanh niên xung phong đã nhanh chóng san lấp hố bom, dẫn đường cho các đoàn xe vượt qua Ngã ba Đồng Lộc an toàn.
Đồng đội gọi chị bằng cái tên trìu mến: “Cô gái đếm bom”.
Sau chiến tranh, khi nhắc lại những ngày ấy, La Thị Tám nói một câu rất giản dị:
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện về La Thị Tám là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa. Một cô gái nhỏ bé nhưng đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông chiến lược giữa mưa bom bão đạn, để những đoàn xe tiếp tục vào Nam vì ngày thống nhất đất nước.



