CÔ GÁI ĐEM TIẾNG HÁT XOA ĐAU
Ngân hát rất hay, giọng mềm như gió cuối rừng.
Mỗi tối, cô hát ru cho thương binh ngủ, lời hát át tiếng bom xa xa.
Có người nói: “Ngân hát mà lòng nhẹ lại, quên cả đau.”
Một đêm pháo dội xuống lán, Ngân ôm đầu một thương binh trẻ.
Mảnh đạn bay vào vai cô nhưng Ngân vẫn hát tiếp cho anh khỏi hoảng.
Hôm sau, khi chuyển thương gấp, Ngân bị thương nặng hơn.
Cô ngã xuống giữa sân đất, hơi thở đứt quãng.
Đồng đội nghe tiếng hát cuối cùng của Ngân mỏng như sương.
Lời hát ấy làm chiến trường bớt lạnh rất nhiều.


