Cựu chiến binh

Cô gái đợi ở ga tàu năm nào cũng đến

Lào Cai19/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ga tàu nhỏ nằm cuối thị trấn, nơi những chuyến tàu đi qua chỉ dừng lại trong vài phút ngắn ngủi. Người ta đến rồi đi, vội vã như thể không có thời gian để nhìn kỹ nhau. Nhưng ở một góc sân ga ấy, có một cô gái vẫn luôn xuất hiện vào cùng một thời điểm — năm nào cũng vậy. Không ai biết chính xác cô bắt đầu đến từ khi nào. Chỉ biết rằng, sau một mùa tàu chạy qua không thấy người trở về, cô vẫn quay lại. Rồi mùa sau nữa. Và cứ thế, trở thành một thói quen không cần lời giải thích. Cô không đứng giữa dòng người. Cô chọn một góc cũ, gần cột điện đã sơn lại nhiều lần nhưng vẫn giữ nguyên vết thời gian. Ở đó, cô có thể nhìn rõ đường ray kéo dài về phía xa, nơi những chuyến tàu đến rồi đi, mang theo cả hy vọng và những điều không nói thành lời. Mỗi lần có tàu đến, cô lại ngẩng lên. Không vội vàng. Chỉ là một ánh nhìn quen thuộc, như thể đang kiểm tra xem lần này có điều gì khác biệt không. Nhưng rồi tàu lại đi qua. Cũng như mọi lần trước. Người ta bắt đầu quen với sự hiện diện ấy. Có người thương hại, có người tò mò, có người chỉ lặng lẽ nhìn rồi bước đi. Nhưng không ai hỏi cô quá nhiều, bởi ở ga tàu này, mỗi người đều mang theo một lý do riêng để chờ đợi. Thời gian trôi qua, thị trấn thay đổi. Ga tàu được sửa lại, bảng tên mới được gắn lên, ghế chờ được thay mới. Nhưng cô gái vẫn ở đó, như một phần không thay đổi của nơi này. Có người nói cô đang đợi một người lính. Có người nói chỉ là một lời hứa từ rất lâu. Cũng có người không tin rằng còn ai để đợi nữa. Nhưng cô chưa từng trả lời. Bởi với cô, việc chờ đợi không cần phải được giải thích. Mỗi năm, vào đúng ngày cũ, cô lại đến sớm hơn một chút. Ngồi xuống, đặt tay lên chiếc túi nhỏ đã cũ màu, và nhìn về phía đường ray dài hun hút. Có những năm trời mưa. Có những năm nắng gắt. Có những năm gió lạnh thổi qua sân ga vắng. Nhưng cô vẫn đến. Không phải vì chắc chắn người kia sẽ trở về. Mà vì nếu không đến, thì ký ức về việc chờ đợi sẽ biến mất. Và như thế, một phần của quá khứ cũng sẽ không còn tồn tại. Một buổi chiều muộn, khi tàu cuối cùng trong ngày vừa rời ga, cô vẫn ngồi đó thêm một lúc lâu. Không ai biết cô đang nghĩ gì. Chỉ thấy ánh mắt cô nhìn theo đường ray, rất lâu, rất xa. Rồi cô đứng dậy. Như mọi năm. Nhưng lần này, bước chân cô chậm hơn một chút. Không phải vì mệt. Mà vì có lẽ, trong khoảnh khắc nào đó, cô hiểu rằng chờ đợi không phải lúc nào cũng dẫn đến một cuộc gặp lại. Nhưng dù vậy, ngày mai, hoặc năm sau, hoặc bất cứ khi nào mùa tàu quay lại, cô vẫn có thể sẽ đến. Bởi có những lời hẹn không nằm ở kết quả. Mà nằm ở chính hành trình chờ đợi — nơi con người giữ lại một điều gì đó cho riêng mình, giữa những chuyến tàu không bao giờ dừng lại mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cô gái đợi ở ga tàu năm nào cũng đến | Câu chuyện thời hoa lửa