CÔ GÁI ĐỨNG GIỮA “TỌA ĐỘ CHẾT”
Câu chuyện về Anh hùng La Thị Tám – người con gái đếm bom ở Ngã ba Đồng Lộc

Có những người không trực tiếp cầm súng nhưng mỗi ngày lại đứng trước cái chết để bảo vệ con đường của đồng đội. Ở Ngã ba Đồng Lộc, cô gái trẻ La Thị Tám đã làm một công việc như thế: đứng trên điểm cao quan sát, đếm bom, xác định vị trí bom chưa nổ và cắm tiêu cho lực lượng công binh xử lý.
La Thị Tám sinh năm 1949 tại Hà Tĩnh. Vừa tròn 18 tuổi, chị tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và được phân công bảo đảm giao thông trên Quốc lộ 15A tại Ngã ba Đồng Lộc. Nơi đây là trọng điểm trên tuyến đường chi viện vào chiến trường miền Nam.
Từ tháng 12/1967 đến tháng 8/1968, La Thị Tám được giao quan sát máy bay địch, xác định vị trí bom rơi, đếm số bom đã nổ và bom chưa nổ để cắm tiêu. Sau mỗi trận bom, khi đất đá còn chưa lắng xuống, chị phải nhanh chóng lao ra hiện trường, tìm vị trí bom và đánh dấu để công binh xử lý, giúp những đoàn xe tiếp tục đi qua.
Theo tư liệu lịch sử, La Thị Tám đã 23 lần bị bom vùi khi đang làm nhiệm vụ, nhưng lần nào cũng tự đào đất đứng dậy, tiếp tục công việc. Trong một cuộc chiến mà chỉ một quả bom chưa nổ cũng có thể cướp đi sinh mạng của cả một đoàn xe, nhiệm vụ của La Thị Tám có ý nghĩa đặc biệt. Chị không chỉ đếm bom, mà góp phần giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hình ảnh La Thị Tám với đôi mắt hướng qua ống nhòm đã trở thành biểu tượng của Ngã ba Đồng Lộc. Năm 1969, chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh ấy sau này còn trở thành nguồn cảm hứng cho ca khúc “Người con gái sông La” của nhạc sĩ Doãn Nho.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Ngã ba Đồng Lộc hôm nay xanh trở lại, nhưng câu chuyện của La Thị Tám vẫn đặt ra một câu hỏi với tuổi trẻ: Khi quê hương cần, chúng ta sẽ làm gì?
Không phải ai cũng phải đứng trước bom đạn như thế hệ năm xưa. Nhưng mỗi người đều có thể chọn cách sống có trách nhiệm, tận tâm với công việc và không bỏ cuộc trước khó khăn.
La Thị Tám từng chạy đua với kíp nổ để giữ đường cho những chuyến xe đi về phía Nam. Tuổi trẻ hôm nay không còn phải chạy giữa bom đạn, nhưng vẫn có những con đường cần được mở bằng tri thức, nghị lực và sự cống hiến.
Có những người đã đi qua thời hoa lửa bằng đôi chân, nhưng để lại phía sau một con đường dài cho các thế hệ sau bước tiếp.



