CÔ GÁI GÁNH ĐẠN BÊN DÒNG SÔNG MÃ
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Thanh Hóa là một trong những địa phương có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Nơi đây có cầu Hàm Rồng, cây cầu huyết mạch nối liền giao thông Bắc – Nam. Chính vì vậy, không quân Mỹ đã nhiều lần tập trung đánh phá khu vực này với mục tiêu cắt đứt tuyến vận tải của miền Bắc. Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, hình ảnh nữ dân quân Ngô Thị Tuyển đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 trong một gia đình lao động tại Thanh Hóa. Tuổi trẻ của chị gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giống như nhiều thanh niên cùng thế hệ, chị tham gia lực lượng dân quân địa phương với mong muốn góp sức bảo vệ quê hương và đất nước.
Những năm 1965–1968 là giai đoạn cầu Hàm Rồng liên tục bị máy bay Mỹ tập kích. Bom đạn trút xuống ngày đêm, khiến việc bảo vệ và duy trì giao thông gặp rất nhiều khó khăn. Trong hoàn cảnh đó, lực lượng dân quân, thanh niên xung phong và nhân dân địa phương đã cùng nhau chiến đấu, sửa chữa cầu đường và vận chuyển đạn dược phục vụ các trận địa phòng không.
Điều khiến Ngô Thị Tuyển được nhiều người biết đến là sức mạnh và ý chí phi thường của chị. Trong một đợt phục vụ chiến đấu, chị đã vận chuyển khối lượng đạn dược rất lớn đến trận địa trong thời gian ngắn. Thành tích ấy khiến đồng đội và nhân dân vô cùng khâm phục. Tuy nhiên, điều đáng quý hơn cả không phải là sức khỏe đặc biệt mà là tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn bất kể hiểm nguy.
Mỗi lần còi báo động vang lên, máy bay địch xuất hiện trên bầu trời, các chiến sĩ dân quân lại lập tức vào vị trí. Họ vừa tham gia chiến đấu, vừa bảo đảm hậu cần cho các đơn vị phòng không. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm bởi bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Thế nhưng Ngô Thị Tuyển và đồng đội chưa bao giờ lùi bước.
Khi tìm hiểu về chị, tôi đặc biệt ấn tượng với tinh thần lạc quan của thế hệ thanh niên thời chiến. Họ sống giữa bom đạn nhưng vẫn tin tưởng vào thắng lợi của dân tộc. Những cô gái tuổi đôi mươi đáng lẽ được sống trong những năm tháng bình yên lại sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để phục vụ Tổ quốc.
Những đóng góp của Ngô Thị Tuyển không chỉ nằm ở các thành tích cụ thể mà còn ở giá trị tinh thần mà chị để lại. Hình ảnh người con gái Thanh Hóa gánh đạn trên vai giữa khói lửa chiến tranh đã trở thành nguồn động viên lớn lao đối với nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam.
Sau chiến tranh, chị trở về với cuộc sống đời thường như bao người dân khác. Dù được nhiều người biết đến và được trao tặng những phần thưởng cao quý, chị vẫn giữ lối sống giản dị và khiêm tốn. Điều đó càng làm cho hình ảnh của chị trở nên đáng kính trọng hơn.
Ngày nay, khi đứng trước cầu Hàm Rồng yên bình, ít ai có thể hình dung nơi đây từng là mục tiêu đánh phá dữ dội của chiến tranh. Chính vì vậy, những câu chuyện về Ngô Thị Tuyển và các chiến sĩ dân quân năm xưa càng trở nên quý giá. Chúng giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về sự hy sinh của cha anh để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Đối với tôi, Ngô Thị Tuyển là biểu tượng của ý chí và sức mạnh tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa. Cuộc đời của chị cho thấy rằng lòng yêu nước không phải là điều gì quá xa vời mà được thể hiện qua những hành động cụ thể, qua sự sẵn sàng cống hiến khi đất nước cần. Dù nhiều năm đã trôi qua, câu chuyện về người con gái bên dòng sông Mã vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay về tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc.



