Cô gái giao liên giữa chiến trường bom đạn
Câu chuyện hoa lửa
Gió chướng buông từng cơn xao xác qua rặng thốt nốt sau nhà, mang theo mùi khói đồng quen thuộc của vùng đất An Giang. Bà Hai ngồi bên bậu cửa tre, tay mân me chiếc khăn kram xám bạc màu—món quà của một người má Campuchia tặng bà hơn bốn mươi năm về trước. Tiếng ve kêu rả rích buổi hoàng hôn chợt kéo người nữ cựu chiến binh giao liên trở lại những năm tháng thanh xuân rực lửa nơi chiến trường Tây Nam.
Năm 1982, cô gái sông Hậu vừa tròn mười tám tuổi đã tình nguyện khoác ba lô sang đất bạn. Không trực tiếp cầm súng trên tiền tuyến, nhiệm vụ của bà Hai là luồn sâu vào vùng địch hậu, vận chuyển công văn mật và dẫn đường cho các mũi tiến công của quân tình nguyện Việt Nam.
Chiến trường Siem Reap ngày ấy khốc liệt đến rợn người. Với vóc dáng nhỏ nhắn, bà Hai phải một mình vượt qua những cánh rừng khộp mênh mông hay lội ngang những đầm lầy hôi hám trong đêm tối đen như hũ nút. Hành trang trên vai chỉ có gùi gạo sấy, bình tông nước và cuộn mật thư được giấu tinh vi trong gấu quần hoặc cuộn tròn bên trong chiếc nẹp dép cao su. Dưới bóng những vòm thốt nốt âm u, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sơ suất nhỏ bởi mìn cối, mìn lá gài chi chít khắp các lối đi.
Ký ức đậm sâu nhất trong đời giao liên của bà là một đêm mưa rừng tầm tã năm 1984. Khi đang chuyển một bản đồ tác chiến quan trọng qua khu vực phum Stoung, tuyến đường của bà bất ngờ bị tàn quân Pol Pot phục kích. Tiếng đạn nhọn xé tan màn đêm, một mảnh pháo sạt qua bắp chân khiến bà ngã dúi dụi, máu tuôn ra đầm đìa.
Giữa làn đạn đan dày, người con gái tuổi mươi mươi không nghĩ đến nỗi đau thân xác, chỉ đau đau một điều: bằng mọi giá không được để tài liệu rơi vào tay địch. Nén cơn đau xé thịt, bà lết từng mét đất vào bụi rậm, rút chiếc khăn kram siết chặt vết thương để chặn dòng máu, tránh để lại vết vết dẫn lối cho kẻ thù. Bà nằm nín thở trong đầm nước lạnh ngắt suốt bốn tiếng đồng hồ, mặc cho muỗi rừng vây kín, chờ cho toán địch rút đi. Khi bò về đến trạm gác của ta và trao tận tay cuộn giấy khô ráo cho đồng chí chỉ huy, bà mới trút được gánh nặng rồi ngất đi vì mất máu.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, chiến tranh lùi xa vào quá khứ. Bà Hai trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà, mang theo vết sẹo dài ở chân và những cơn đau nhức mỗi khi dở giời. Người ta thấy bà là một người phụ nữ Nam Bộ hiền lành, dịu dàng, nhưng ít ai biết ẩn sau vóc dáng gầy guộc ấy là một trái tim thép đã từng bước qua ngọn lửa chiến tranh. Ngắm nhìn dải đất quê hương bình yên dưới nắng chiều, bà Hai mỉm cười thanh thản—nụ cười của người nữ chiến sĩ đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho tình hữu nghị và sự sống của hai dân tộc.



