Cô gái giao liên tuổi 18
Mỗi khi cầm cuốn sách Lịch sử dày cộm trên tay với những trang niên biểu và sự kiện khô khan, trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh một buổi chiều đặc biệt của năm lớp 10. Đó là thời điểm tôi đang tất bật ôn luyện cho kỳ thi học sinh giỏi cấp trường môn Lịch sử. Ngồi bên bàn học ngổn ngang sách vở với tâm trạng đầy áp lực và lo lắng, ngoại bước vào phòng, nhẹ nhàng đặt lên bàn một ly nước ấm rồi ngồi xuống bên cạnh.
Nhìn tấm ảnh cũ sờn mép treo trên tường của gia đình – nơi có hình một cô gái thanh niên xung phong đôi mắt sáng ngời và bím tóc thắt gọn thời trẻ, tôi bỗng tò mò và hỏi ngoại về những năm tháng thanh xuân của bà. Và rồi, bằng chất giọng trầm ấm, câu chuyện về một thời hoa lửa của người giao liên 18 tuổi đã được ngoại kể lại, trở thành bài học lịch sử sống động và thiêng liêng nhất trong cuộc đời tôi.
Câu chuyện đưa tôi trở về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước vô cùng khốc liệt. Khi ấy, ngoại vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, mang trong mình nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ, ngoại xung phong gia nhập hàng ngũ bộ đội giao liên thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam. Nhiệm vụ của một giao liên vô cùng hiểm nguy và đòi hỏi sự tuyệt mật: trực tiếp truyền đạt công văn, thư từ và tài liệu quan trọng giữa các căn cứ cách mạng. Mọi con đường mòn, từng bụi cây ngọn cỏ tại chiến trường xã Mỏ Cày, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi (nay thuộc khu vực xã Long Phụng) đều in hằn dấu chân và mồ hôi của bà cùng đồng đội.
Trong một lần đi làm nhiệm vụ giao thư khẩn cấp qua địa bàn, ngoại bất ngờ đối mặt với hiểm nguy cận kề. Từ phía xa, tiếng xích sắt nghiến mặt đất vang lên đinh tai nhức óc – một chiếc xe tăng của địch đang càn quét và đi tuần tra dọc theo khu vực làng xóm. Không còn đường lui, không kịp tìm hầm trú ẩn xa, cái chết tưởng chừng đã nắm chắc trong tầm tay.
Thế nhưng, với sự nhạy bén và bản lĩnh được tôi luyện trong khói lửa chiến tranh, ngoại đã có một quyết định vô cùng táo bạo nhưng sáng suốt. Khi chiếc xe tăng tiến sát rạt với ánh đèn pha quét tới và loạt đạn cảnh cáo vang lên, ngoại nhanh như cắt rút bức thư tối mật giấu thật sâu vào giữa luống lan đang nở hoa rực rỡ trong khu vườn của một hộ dân bên đường. Giấu xong tài liệu, bà lập tức bật dậy, bỏ chạy thật nhanh ra hướng khác để đánh lạc hướng, thu hút sự chú ý của địch nhằm bảo vệ tuyệt đối an toàn cho bức thư bằng cả tính mạng của mình.
Tiếng súng đuổi theo dồn dập, bóng dáng cô giao liên 18 tuổi chao nghiêng giữa làn đạn chớp nhoáng. Nhưng thật may mắn, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, đồng đội của ngoại đã kịp thời có mặt hỗ trợ. Từ các vị trí hiểm yếu được ngụy trang kỹ lưỡng trong làng, ta đã tung đòn bất ngờ. Một quả đạn từ đồng đội đã bắn cháy chiếc xe tăng của địch, khiến chúng hoảng loạn tháo chạy và giải cứu ngoại thoát khỏi vòng vây trong gang tấc. Bức thư sau đó đã được chuyển đến tay người nhận an toàn, còn khóm lan trong vườn nhà dân vẫn kiên cường vươn lên giữa đạn bom tàn khốc.
Nghe ngoại kể đến đoạn chiếc xe tăng bốc cháy rực rỡ và tiếng hô vang dội của đồng đội, trái tim tôi đập rộn ràng, niềm tự hào dâng trào khó tả. Ngoại xoa đầu tôi, mỉm cười hiền từ và bảo rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách vô tri, mà lịch sử chính là máu xương và tuổi trẻ của ông cha ta.
Câu chuyện của ngoại đã tiếp cho tôi một nguồn sức mạnh kỳ diệu. Nỗi sợ hãi trước kỳ thi học sinh giỏi hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự tự tin và lòng yêu nước thiết tha. Kỳ thi năm ấy, tôi đã đạt kết quả rất cao, nhưng món quý giá nhất mà tôi mang theo vào phòng thi chính là bản lĩnh và niềm tự hào mãnh liệt được truyền lại từ người bà kính yêu – cựu bộ đội giao liên năm xưa của quê hương Quảng Ngãi anh hùng.



